Nội dung phim 18+ Cô Bạn Thanh Mai Dũng Cảm. Có lẽ điều may mắn nhất trong cuộc đời của Misuta là được trở thành đôi bạn thanh mai trúc mã với Nono Yuki. Từ nhỏ, Misuta đã nổi tiếng là bị bắt nạt và núp váy đàn bà. Rất đơn giản, mỗi lần cậu bị bắt nạt ở đâu legolas39 bow name. Hack auto farm blox fruit mobile.Cách hack auto farm blox fruit.How to Execute a Blox Fruits Script? Get a reliable and virus-free Roblox exploit and/or script executor, like Krnl, Synapse, or JJSPloit fire the script executor up whilst in Blox Fruits world, then copy and paste any of the scripts we are going to provide you into the provided . Một Thuở Homeless. Tác giả tên thật là Trương Nguyên Thuận, cựu sĩ quan không quân VNCH, di tản sang Mỹ từ 1975, kỹ sư điện toán, từng làm việc với Hewlett Packard/ Houston rồi mở lò dạy võ tại Houston. Ông đã góp nhiều bài viết đặc biệt và nhận giải danh dự Viết Về Yu Sawatari là một học sinh cao trung ngã bệnh sau một sự cố đau thương Khi đang gặp khó khăn, cô bạn thuở nhỏ Kokoa Shirayuki, người sống cạnh nhà (hàng xóm), quyết định là sẽ chăm sóc cậu vì một lí do nào đó. tiDc. Chính truyện Đã hoàn thành Chương 24 Sự quyến rũ của cô bạn thuở nhỏ 25 Bình luận - Độ dài 731 từ - Cập nhật Tối rồi mà ngồi gõ chap này nó lạ lắm b___________________Đó là khoảng thời gian tầm ba tháng sau lần đầu tôi gặp Rin.“Mắt tớ…nhìn lạ lắm đúng không?”Thư viện sau giờ học, tôi ngồi viết như thường lệ thì nghe thấy Rin nói vậy. Thú thực, tôi không hiểu sao Rin lại đột nhiên nói thế. Mắt Rin đã sắc bén như vậy từ khi sinh ra rồi, đó là lí do cho cái nhìn sắc sảo của cô nàng. Sự nhút nhát ấy cơ bản là do cổ bị trêu chọc vì đôi mắt của khi đó, tôi không biết rằng Rin cũng là nạn nhân của những vụ bắt nạt. Những người bạn cùng lớp cô ấy buông lời ác ý, khiến Rin thực sự chán nản. Tôi cũng không có toan tính gì trước khi nói, tôi chỉ đơn giản thốt lên câu từ nghĩ ra trong đầu.“Tớ thì thấy nó không lạ chút nào đâu.”Rin nhìn tôi với đôi mắt tròn xoe, tôi tiếp tục.“Tớ khi đôi mắt cậu thực sự rất dễ thương đó!”Lúc đó tôi chẳng hề hay tình cảnh cô ấy lúc đó, tôi cứ thẳng thắn nói vậy. Rin thay đổi ngay tắp lự. Ánh hào quang tiêu cực trên khuôn mặt bị thổi bay đi.“Cảm…ơn nhé.”Cúi đầu xuống, miệng Rin có chút giãn ra. Nhưng trên mặt vẫn vương vấn nét buồn. Nhìn vậy làm tôi như có xương mắc cổ họng. Tôi biết mình phải làm gì đó. Kí ức Rin ngồi khóc một mình trong căn phòng đa năng xuất hiện trong đầu đó, Rin chưa bao giờ nói cho tôi lí do tại sao cô ấy khóc. Mặc cho tôi có hỏi bao nhiêu lần, nhưng lần nào cũng như vậy, cô ấy chỉ cười cười rồi nói mọi thứ đều ổn thôi. Tôi quyết định không đào sâu vào đã không tìm hiểu thêm.“Mọi thứ đều ổn thôi mà.”Nhìn nụ cười thoáng qua cùng những lời nói ấy, tôi không đủ can đảm để vượt qua. Tôi không cố gặng hỏi thêm khi kịp nhận ra, đã là giờ tan học ngày hôm sau.“Nè, hôm nay tớ mang cho cậu thứ này hay lắm!”“Thứ gì cơ?”Rin tròn xoe mắt khi tôi đưa nó cho cô ấy.“Một…cái bùa sao?”“Ừ! Tớ mua nó ở điện thờ hôm qua đấy.”Hồi trước, tôi nhớ lại cuộc trò chuyện giữa mình với mẹ. Tôi nhớ rằng bà ấy nói nếu có một cái bùa thì sẽ được thần linh bảo vệ khỏi tai họa. Tôi biết rằng bản thân mình không thể giúp Rin đối mặt với căn bệnh trầm mặc của mình, nhưng đầu lại tự suy luận rằng thần linh sẽ làm được việc đó. Lúc ấy tôi nghĩ ý tưởng đó quả thực quá thiên tài.“Màu này dễ thương lắm đúng không? Nó hợp với cậu lắm Rin!”Tôi không biết rõ lá bùa này thuộc loại gì vì chỉ chọn dựa theo màu sắc. Một hỗn hợp màu đỏ và tím, nói đơn giản là màu hồng phấn. Như thể được diện kiến thần linh trước mắt, Rin tin tưởng cầm lấy lá bùa.“Với cái này, tớ chắc là mình sẽ ổn thôi.”Trong bàn tay nhỏ bé ấy là chiếc bùa hồng.“Tớ chắc chắn lá bùa này sẽ bảo vệ cậu Rin!” [note45677]Tôi nói vậy trong khi miệng nở một nụ cười vô tư lự. Rin nhìn chăm chăm chiếc bùa một lúc, cô nàng bắt đầu nắm chặt lấy nó cứ như đó là một báu vật. Cô ấy cuốn lá bùa vào tay rồi đặt trước ngực. Mọi buồn phiền như tan vào không trung khi cô nở nụ cười rộng mở như trời xanh với tôi.“Cảm ơn cậu…nhiều lắm.”Giọng nói ấy chan chứa niềm hạnh phúc khôn tả, đôi mắt long lanh đến như vậy. Tôi rất vui vì những gì mình đã làm được, [note45678] nhưng phần lớn là thấy bản thân mình ngập tràn nhẹ nhõm. Tôi không biết chuyện lần này ảnh hưởng đến Rin ra sao, nhưng kể từ đó, gương mặt Rin trong xanh không một gợn nhất, là cho đến năm hai trung học. Ghi chú [Lên trên] Gọi ngài là quả chanh, vì ngài chad vcl [Lên trên] Không sao, ngài làm đến vậy là quá tốt rồi, bây giờ mời ngài về chỗ ạ Tập 01 Chương 3 - Ngày hôm nay, bạn thuở nhỏ của tôi mặc đồ hầu gái 13 Bình luận - Độ dài 1,505 từ - Cập nhật “Hầy, chán thật…”Sau khi vào phòng Yuika, tôi ngồi xuống phía trước bàn, đặt cặp sách và túi đồ của mình xuống rồi thở mọi ngày, cô bạn thuở nhỏ của tôi đang nằm trên giường, bộ đồ ngủ còn nguyên trên người, cô ấy vẫn cầm điện thoại và làm việc của mình.“Vào phòng người khác mà thở dài là sao hả? Thái độ uể oải kia là gì đấy?”“Cậu sướng quá nhỉ? Đồ ngủ mà cậu cứ xem như là thường phục ấy. Một đứa tư bẩn sống cuộc đời vô lo như bọn NEET không hiểu nỗi đau của tớ đâu.”“Thường phục của tớ là bộ Tropical Summer nhằm chọi lại cái nắng nóng của vùng nhiệt đới mà.”“Tự dưng lôi game ra gì vậy má? Tớ đang nói ở đời thực ấy, đời thực đó có hiểu không?”“Hôm nọ tớ bảo mình nghiện đồ ngủ rồi còn gì? Thấy gì không, lần này là họa tiết thỏ đấy. Quỳ xuống xin lỗi vì đã lăng mạ nó đi.”“Chỉ là hình con thỏ vui vẻ thôi, cơ mà xin lỗi thì hơi quá rồi… Xin lỗi bé thỏ nhé. Nghĩ lại thì, tớ không muốn bị quăng tấm thép được nung nóng vào mặt mình đâu.”“Tốt. Thái độ thành khẩn đấy, lần này tha cho cậu… Mà cái túi kia là sao thế?”Yuika nắm chặt chiếc áo in hình con thỏ ở trước ngực mình, rồi nhìn vào túi đồ nằm bên cạnh cặp của tôi. Nghe cô ấy nói vậy, tôi lại thở dài.“Mở ra đi rồi biết.”“Phải chăng là quà cho tớ sao? Là Ex-Gulliver cỡ lớn hả? Cảm ơn nhé! Có người bạn thuở nhỏ giàu có sướng thật đấy!”“Không, có cái nịt ấy. Đừng có xem tớ như một thằng bần nông thích sống một cuộc đời xa hoa chứ. Cậu nghĩ đây là quà cho cậu à, tự tin gớm nhỉ?”Yuika bơ đẹp câu hỏi của tôi, cô ấy trèo xuống giường rồi nhìn vào cái túi.“Ồ?” Lông mày cô ấy nhướng nghi hoặc hiện rõ trên mặt cô ấy sau khi lấy bộ đồ hầu gái diềm xếp và chiếc váy ngắn ra khỏi túi.“…Souta, cậu thức tỉnh thú tính của mình rồi à?”“Vẫn còn nghĩ đó là quà cho cậu à? Dù đúng là không phải nhưng chưa gì sao cậu biết được sở thích của tớ là sao? Này, dừng lại đi, đừng có nhìn tớ với ánh mắt rưng rưng ấy! Thà cậu cười vào mặt tớ còn hơn đấy!”“...Đừng lo, dù cậu có sa ngã đến đâu thì tớ vẫn luôn bên cậu. Mấy chuyện vặt vãnh này không thể phá hỏng mối quan hệ bạn thuở nhỏ của chúng mình đâu.”“Bớt hiểu lầm lại có được không!”“Từ giờ hai ta nên ở trong phòng của mình và đừng đi đâu hết nhé. Nhưng tớ sẽ viết thư cho cậu mỗi ngày mà! Nhớ là phải nghe lời mấy chú bảo vệ đó.”“Sao tớ lại bị bế lên phường rồi!? Bộ cậu nghĩ tớ mắc phải tội trạng gì đó nghiêm trọng lắm à? Đây là trang phục cho lễ hội văn hóa! Nhà tớ ba đời làm người tốt mà lại!”Nhắc đến lễ hội văn hóa là phải nhắc đến tiệm cà phê. Ban đầu chúng tôi định làm gì đó độc và lạ, nhưng chỉ đưa ra được mấy cái ý tưởng bất khả thi như tiệm cà phê thực tế ảo hay mời người nổi tiếng các cùng bọn tôi tính sẽ làm tiệm cà phê hầu gái theo kiểu thông thường, nhưng với mong muốn làm một thứ độc đáo, chúng tôi quyết định con trai sẽ mặc đồ hầu gái. Sau khi nghe tôi giải thích, Yuika gật đầu rồi “hú hí” một cách mơ hồ.“Souta tính mặc nó vào lễ hội văn hóa à?”“Hối hận quá.”“Sao con gái không mặc chứ?”“Tớ cũng không hiểu nổi.”“Hừm…”Cầm bộ đồ hầu gái trên tay, Yuika tỏ vẻ suy tư. Sau đó cô ấy nói.“Quay mặt sang chỗ khác một chút đi.”“Tại sao phải làm thế?”“Cứ làm đi. Cậu mà nhìn là tớ chôn sống cậu đấy rõ chưa?”Cô ấy nói “Nhanh lên.” rồi đẩy vào vai tôi, làm tôi xoay cả người tôi nhìn mấy tấm áp phích của những thủy thủ chiến hạm treo trên tường, tôi nghe tiếng áo quần kêu sột soạt ở đằng sau. Tiếp đó là tiếng nghe như áo khoác mỏng rơi xuống sàn……Hửm!? “Ê Yuika! Đừng bảo là cậu đang thay đồ nhé?”“Đã bảo là cấm quay mặt lại mà!”“Không, tớ muốn lắm! Tớ rất muốn quay mặt lại nhìn đó!”“Thật đấy! Cấm cậu làm chuyện đó! Nếu cậu quay mặt lại thì tớ sẽ cấm cậu vào phòng này ba ngày.”“Cấm ba ngày thôi á? Hình phạt gì nhẹ quá vậy? Còn không bằng tớ quỳ gối tạ lỗi bé thỏ lúc nãy nữa! Cậu làm việc cho bộ Tư pháp à?”“Biết làm sao được! Không gặp cậu ba ngày cũng khó lắm đấy!”“Tớ thấy bình thường!”“Tớ thì không!”“Thật à!?”Tôi nói liên hồi khi bản thân đang cảm thấy rối cùng lúc đó, Yuika có vẻ đã thay đồ xong. Cô ấy bảo “Cấm quay mặt lại!”, nhưng một lúc sau cô ấy cho phép tôi quay lại đáp lại “Ờ.” một cách chán nản. Thật lòng tôi muốn nhìn cô ấy thay đồ lắm. Tôi sẵn lòng bị cấm ba ngày, miễn là được nhìn thấy cô bạn thuở nhỏ bán khỏa thân… Mà nếu tôi thấy rồi chắc ví tôi sẽ không được yên ổn đâu, cô ấy sẽ nổi nóng lên và bắt tôi phải nạp thẻ đến khi nào cạn kiệt tiền của mới thôi. Tôi không muốn phải nạp tiền đến chết cho cô ấy khi tôi còn chả chơi game thở phào nhẹ nhõm, tôi quay mặt rồi…“...”Tôi hoàn toàn cứng nàng hầu gái siêu cấp đáng yêu đang đứng trước mặt bọn họ đã chuẩn bị bộ đồ hầu gái xinh xắn để tụi con trai trở thành lũ hề khi mặc vào, thế nên kích cỡ này vừa khít cơ thể của tay mảnh khảnh và cặp đùi của cô ấy ẩn sau bộ đồ hầu gái diềm xếp, mái tóc mềm mại của cô vương trên chiếc tạp dề của thật thì tôi biết thừa cô ấy sẽ mặc đồ hầu tôi vẫn không lường trước được. Đó giờ toàn thấy cô ấy mặc đồ ngủ nên hai chuyện này khác nhau một trời một sai, bạn thuở nhỏ của rất dễ phiếu chắc chắn sẽ tăng vọt nếu thấy một cô gái đáng yêu mặc đồ hầu gái như thế này.“Yuika phiên bản hầu gái đặc biệt, thấy sao hả?”Yuika cầm chân váy rồi nhấc nó lên, sau đó hỏi ấy không hề biết tôi đang nghĩ gì, trưng ra vẻ mặt tự cố hết sức để giữ bình tĩnh, nhưng không thể. Quả nhiên là bất khả thi mà.“Đ…”“Đ?”“…Đáng yêu lắm. Thật sự, siêu siêu cấp đáng yêu luôn. ĐƯợc nhìn thấy Yuika đáng yêu như thế này đúng là phước ba đời nhà tớ.”“Cái….!?”Nghe tôi nói xong, mặt Yuika đột nhiên đỏ ửng.“Sao cậu có thể dửng dưng nói vậy được chứ? Cậu nói vậy tớ biết đáp lại kiểu gì giờ. Souta thật là…”Cô ấy cố nói chuyện theo kiểu bình thường. Nhưng câu nói của Yuika lại ngắt quãng giữa chừng. Má cô ấy ửng hồng, hai mắt thì đảo liên tục.“C-cảm ơn…”Cô ấy nhìn sang hướng khác, tay xoắn xoắn lọn tóc đầy bẽn lẽn, sau đó nói thêm.“...chủ nhân.”Trước sự tăng trưởng cao ngút trời của cổ phiếu, tôi ngã khụy xuống đất, đà này không chừng nó bay ra ngoài vũ trụ luôn rồi.“…Hehe, tiếp tục vươn xa hơn nữa đi. Giờ ta giàu hơn Gates rồi…”“Souta!? Cậu ổn không đấy!?”“Yuika, nói với những chủ đầu tư tương lai rằng thứ giúp ta thoát khỏi “Thứ Hai Đen” là “Thứ Hai huy hoàng” với nữ sinh cao trung mặc đồ hầu gái sau giờ học…” [note34698]“Cậu nói cái quái gì thế? Bình tĩnh lại nào! Souta! Này, Souta!”Yuika nhanh chóng đến chỗ tôi, bộ đồ hầu gái mà cô ấy mặc trên người áp sát vào thầm cười rồi nói…Bài học nhận một cô gái xinh xắn mặc đồ hầu gái thật quá nguy nhiên đồ ngủ hình thỏ là tốt nhất. Ghi chú [Lên trên] Black Monday Cái tên được đặt cho những lần sụt giảm mạnh của thị trường chứng khoán. Tôi là Yonekura Tohru, học sinh năm hai cao Rin, cô ấy là bạn thuở nhỏ của tôi, một con người xuất sắc từ mảng điểm số học tập, đến cả thể thao và văn nghệ thì cũng liệt vào hàng siêu cần phải nói nhiều làm chi, vì cô ấy là một thiên tài toàn diện ở trên mọi lĩnh đã quen nhau từ thuở lọt lòng, nên theo tôi biết thì mọi kỹ năng cô ấy có được, không chỉ do thiên phú ban tặng, mà còn nhờ vào sự chăm chỉ và nỗ lực trong một khoảng thời gian sơ trung, Rin không có tí dấu hiệu nào sẽ trở thành thiên tài hay vận động viên như bây giờ cả. Kỹ năng hội họa của cô ấy cũng mông lung như một trò đùa. Nhưng giờ đây Rin đã lột xác hoàn toàn, lúc mà tài năng của cổ đạt đến một tầm cao bởi khả năng quá vượt trội của Rin, nên vô hình chung khiến cho cô ấy trở thành một nữ thần bất khả xâm tôi cũng tận mắt chứng kiến sự tăng tiến của cô bạn từ lúc còn ở sơ trung cho đến khi lên được cao trung. Sự kính nể của tôi dành cho cô ấy cao bao nhiêu, thì cảm giác cô đơn nó cũng tăng lên bấy nhiêu. Khá dễ để nhận thấy rằng chúng tôi đang ngày một xa chỉ là một kẻ hướng nội, vùi mình vào trong thế giới của anime và Web Novel, còn ở hướng ngược lại thì Rin đang là người nổi tiếng khắp toàn quái nào tôi có thể sánh với một vẻ đẹp chói lọi như Rin cơ chứ. Cô ấy đúng là hiện thân của sự hoàn mĩ...À mà, ít nhất đó chỉ là bề nổi của tảng băng thôi."Mặt của cậu kìa, sao lại tàn tạ như mới uống phải Cola thế kia? Mà đừng có trưng nó ra giúp tôi, thấy mà phát gớm chết đi được."Thì, vấn đề của Rin nằm ở phần ứng xử, bởi vì cách mà cô bạn nói chuyện nó khá là...cục súc. Mỗi lần có tên đực rựa nào đó muốn tán tỉnh cô, cô sẽ ngay lập tức hạ gục họ bằng những ngôn từ sắc như dao cạo của vì thế, cô gần như không có một mống bạn trai nào, bạn gái thì cũng có đấy nhưng lại rất ít và chẳng mấy thân thiết với nhìn như cô ấy chẳng bận tâm chút nào"Haha, xin lỗi cậu, đầu óc của tớ hơi lơ đãng xíu."Vừa dứt lời xong, Rin trút một hơi thở dài sầu muộn."Tohru-kun này, cậu thức khuya quá nhiều, lướt web thì vô ý vô tứ. Xì tốp mấy chuyện đó lại ngay.""Sao thế, làm vậy thì tớ sẽ chết hay sao?""Đúng vậy, và tôi không cho phép. Bởi tôi chỉ muốn truck-kun cán cậu, để cậu được dịch chuyển sang một thế giới song song, và rồi tận hưởng một cuộc sống mà chính bản thân hằng mong ước.""Ủa, được tái sinh với chết đi, kiểu gì cũng như nhau mà?"Khi tôi đối lại bằng một câu nói bâng quơ như vậy, tôi nhận ra đôi mắt của cô ấy đã nới lỏng đi đôi phần, khóe môi cô khẽ cong lên nhè nhẹ. Nhìn nụ cười của Rin quá đỗi ngây ngô, khiến tim tôi đập loạn xạ, như thể sắp nhảy ra khỏi lồng ngực tôi nhiên là khuôn mặt cô ấy rất hợp với kiểu cười nhẹ nhàng có một vẻ đẹp mà không ai có thể lý giải nổi. Chẳng cần hỏi đến ý kiến chủ quan của tôi, vì từ tận sâu trong đáy lòng mình, tôi vẫn luôn coi Rin là cô gái xinh đẹp nhất thế giới. Tôi không hề phóng đại lên đâu, vì nó quả thật là như thế quanh Rin luôn ánh lên một hào quang trang nhã, và lộng lẫy từ đầu đến chân. Làn da cô trắng nõn nà, cùng với cặp bồng đào nở nang. Mái tóc đen dài suôn mượt cắt ngang lưng, giữa chừng buộc một dải ruy băng nhỏ xinh xắn. Chiều cao cô dù chỉ ở mức trung bình, nhưng dáng người cô thì rất thon thả, lồi lõm ở đúng nơi đúng chốn. Cơ thể cô ấy thật đúng chuẩn của siêu mẫu. Tôi định nói cái này ra, dù nghe có vẻ hơi xấu hổ, Rin nhìn hao hao giống với nhân vật Yamato Nadeshiko tóm lại Rin là sinh vật dễ thương nhất trên đời đi, cho nó nhanh và dễ thể cầm cung và kiếm, vũ khí cô ấy sử dụng là những lời nói sắc bén như dao cạo của mình, hạ gục mọi kẻ thù, thế giới ra sao cũng mặc kệ."Cậu lườm tôi làm cái gì vậy? Nhìn đáng sợ lắm luôn đấy.""Tớ có nhìn cậu đâu."Dù sự thật là tôi có liếc sơ qua cậu ấy một chút. Mà thôi, nói luôn tại đây thì lại xấu hổ vỗn cả lài."Mấy tên tội phạm cũng hay nói như thế đó!""Nếu chỉ liếc nhìn người đẹp thôi mà đã làm nên tội, thì nhà tù Nhật Bản chắc sẽ bận rộn lắm đấy."Chi bằng cô ấy nói chuyện nhẹ nhàng hơn tí xíu thôi, tôi khá chắc kèo cô ấy sẽ kết thân được với nhiều người bạn lắm. Mà, tôi thì không bận tâm đến tính cách Rin. Vì khi cô ấy là chính mình, nó tạo cho tôi một cảm giác ân tâm và thân thuộc, như món thịt khoai tây hầm mà mẹ tôi hay nấu cho tôi ăn nói trước, tôi không phải là một kẻ cuồng dâm. Vì đã biết cái tính cổ quá lâu rồi, thành ra lâu ngày cũng hóa quen nói gì thì nói, từng câu từ như cứa da sắt thịt của Rin lại chính là cầu nối khiến chúng tôi đến được với nhau. Tôi nghĩ mình đã đem lòng yêu Rin mất rồi, vì những lời nói cay nghiệt của Rin đối với bao người lại khiến cho tôi cảm thấy thật hạnh có điều khiến tôi phải bận tâm rất nhiều. Ở trường tôi nghe giang hồ truyền miệng với nhau rằng Rin với tôi đang ở trong mối quan hệ "Chủ nhân và đầy tớ". Tôi ước gì có thể đứng ra đính chính lại, vì tất cả đều hoàn toàn sai sự đếch có M, thề có trời cao chứng tôi chỉ muốn tỏ tình với Rin vào một ngày đẹp trời nào đó rất rất lâu rồi, từ cái hồi mà hai chúng tôi còn đang học tiểu học, đó là lúc mà tôi nhận ra mình đã phải lòng cô ấy. [note28202]Đúng vậy, tôi sẽ mãi bước đi trên con đường này, dù cho khoảng cách của nó có xa tận chân trời đi chăng khổ một cái, tôi lại siêu tệ ở khoản thể hiện cảm xúc. Hễ mỗi lần sắp nói ra được tới nơi rồi, thì tôi lại để căng thẳng lấn át. Lúc đó thà nhảy ra đầu truck-kun và dịch chuyển sang thế giới khác còn hơn chán. Nhưng mình thực sự rất rất rất muốn tỏ tình với cô ấy...Trên thế gian này chẳng có gì vui hơn là được đi chơi với Rin cả. Cứ cho là cô ấy nói chuyện hơi độc mồm với...cục súc đi, nhưng tôi biết cô ấy là một người rất tốt bụng, chăm chỉ, và luôn đơn thân một mình. Vì lẽ đó, tôi nguyện sẽ làm tất cả mọi thứ để Rin luôn luôn được hạnh phúc với nụ cười tươi tắn trên sẽ không có chuyện đó xảy ra nếu tôi không chịu trải lòng mình cho cô ấy biết. Tôi chỉ muốn nói với Rin rằng tôi yêu cô ấy rất rất khi lết lên cao trung, tôi đã phải tốn không biết bao nhiêu ngày để suy nghĩ cách tỏ tình với cô chắc chắn vào một ngày nào đó, tôi nhất định sẽ nói ra cho bằng được.============================================================Bo nút"Tohru-kun này.""Gì vậy, Rin ơi?'Cả hai đứa đều đang ở trong phòng của Rin, và tôi thấy nụ cười của cô ấy khác hẳn so với thường ngày."Tớ...yêuuu...cậu..."Tay cô ấy dang rộng ra, Rin ôm chầm lấy tôi và đè tôi xuống giường thoáng ngửi thấy mùi hương phảng phất, là mùi mật ong thì phải, và thân nhiệt của cô ấy thì ấm áp tựa như ánh nắng của mùa xuân. Mà ngực của cậu đang đè lên người tớ này, tớ có thể cảm nhận được mặt của cô ấy, quá gần so với mức quy định, và rồi Rin từ từ ngồi hẳn lên trên tấm thân bên vai cô ấy duỗi thẳng, em ấy hướng mặt mình xuống nhìn tôi. Bóng của Rin tràn ra khắp cả cơ thể, và trên khuôn mặt của Rin lúc bấy giờ là một nụ cười hiền hậu nhưng không kém phần quyến rũ."Đừng hòng thoát khỏi tay tớ."Cổ vừa trao tôi một câu gây sát thương chí mạng, rồi lại bám vào người tôi lần nữa, vùi mặt của mình vào trong lồng ngực khẽ xoa nhẹ đầu của Rin, nghe thấy cô ấy thốt ra vài tiếng grừ sinh vật dễ thương gì thế hồi tưởng những gì đã qua, chính bản thân tôi cũng méo thể tin thứ đã diễn ra như thế nào ư, đó là một câu chuyện khá dài... Christine Brennan shares what sources are telling her about PGA, LIV partnership 0112 - Source CNN CNN — It came out of nowhere. Tuesday’s announcement that golf’s bitter rivals would join forces took everyone by surprise – even, it seems, the players. The US-based PGA Tour said its merger with the breakaway LIV Golf and the DP World Tour would “unify the game,” with all pending litigation mutually ended under the new agreement. A truce has been called. Although it’s unclear at this stage what this means for the future of golf, it appears some of its most important stakeholders are attempting to bring unity to the sport after a period of division. The move unifies PGA Tour, DP World Tour and LIV Golf’s commercial businesses and rights under a new, yet to be named for-profit company. A spokesperson for the PGA Tour told CNN that the new relationship is not being viewed as a merger, but “a partnership/creation of a new commercial In a memo to PGA Tour players, commissioner Jay Monahan said the new partnership would require approval from the PGA Tour policy board, while Yasir Al-Rumayyan, the governor of Saudi Arabia’s Public Investment Fund PIF, told CNBC he expected it to be finalized “in a matter of The announcement promised a “capital investment” from PIF – Saudi Arabia’s sovereign wealth fund, which has splashed billions of dollars on investments at home and overseas – to “facilitate” the “growth and success” of the new entity. Monahan said that golf’s calendar for 2023 would remain the same, while also confirming that the team element to LIV’s format would continue in some capacity. The announcement also said that Al-Rumayyan, the majority owner of Premier League club Newcastle United, would be named to the board of the new entity as chairman, with Monahan named the chief executive. Most importantly, the merger would end almost two years of legal disputes between the organizations and their participants. “After two years of disruption and distraction, this is a historic day for the game we all know and love,” Monahan said in a statement. Participating players in the LIV Golf series were banned from competing in PGA Tour events – although they could compete in all four majors – and were punished for leaving the established tours. In a memo obtained by CNN from a PGA Tour spokesperson, Monahan said a “fair and objective process” would be established for players wanting to re-apply for PGA Tour or DP World Tour membership after the 2023 season. Ahead of the inaugural event last June, players resigned their PGA Tour status to compete at Centurion Golf Club near London for LIV Golf’s inaugural event. Eleven LIV Golf players filed a federal antitrust lawsuit against the PGA Tour in August last year, which was scheduled to be heard in May 2024. In April, the DP Word Tour won in arbitration against members of the LIV Golf series after players had appealed following the European Tour’s decision to discipline them for wanting to play in the inaugural event. Appeals brought by the players were dismissed, and the £100,000 $125,000 fines originally imposed had to be paid within 30 days. Shortly afterwards, three of European golf’s biggest names – Sergio Garcia, Ian Poulter and Lee Westwood – quit the DP World Tour and therefore ruled themselves out of the Ryder Cup after the DP World Tour won its legal battle to be able to suspend and fine players who featured in conflicting LIV Golf events without permission. However, much is now up in the air, chiefly who can and can’t compete in September’s Ryder Cup. In short, no one really knows. According to the Financial Times, the framework agreement was brokered over two months of meetings between the PGA and PIF across the United States, Europe and the Middle East. Monahan told the Financial Times on Tuesday that he began to trust Al-Rumayyan “10 minutes after sitting down with him in Relations between the two sides of the argument seem to have thawed over recent weeks after 12 months of barbs, jabs and pointed comments. During LIV’s inaugural season last year, it felt as if the quality on display was on a lower level than the PGA Tour and that showed in the majors, with many of the breakaway players struggling. However, in recent months, the gap between the two organizations has narrowed, led primarily through Brooks Koepka. After some lean years, Koepka came out of nowhere to finish tied for second at the Masters before winning his fifth career major at the PGA Championship at Oak Hill Country Club in Rochester, New York, last month. That success has meant that LIV Golf has never been in a stronger position to negotiate a position at golf’s top table, putting paid to the theory that those competing in the breakaway tournament were in a less competitive environment. This rift began last year when it was announced that a breakaway golf tour, funded by Saudi Arabia’s PIF and fronted by former world No. 1 Greg Norman, would be established, offering players the ability to compete for more money by playing in fewer, shorter events. The PIF is a sovereign wealth fund chaired by Mohammed bin Salman, the Crown Prince of Saudi Arabia and the man who a US intelligence report named as responsible for approving the operation that led to the 2018 murder of journalist Jamal Khashoggi. Bin Salman has denied involvement in Khashoggi’s murder. In its first year, the tour pledged to award $250 million in total prize money and such an eye-watering figure turned plenty of star players’ heads, including major winners Dustin Johnson, Phil Mickelson, Koepka and Bryson DeChambeau. The PGA Tour responded earlier this year by announcing a revamped schedule for 2024, with “designated events” offering increased prize money, smaller fields and no cuts. However, the formation of the controversial new venture was the subject of criticism and critique from many of golf’s fraternity. The source of the money, PIF, has led to criticism of competing for money from the Middle Eastern country, given its human rights record. Another avenue of controversy was the breakaway from golf’s established tours. The PGA Tour and the DP World Tour – formerly the European Tour – have long been where players have plied their trades across the golfing calendar, outside of the four majors. The chief critic among the players was Rory McIlroy, who became the de-facto spokesperson for the PGA Tour. In August 2022, the four-time major winner told CNN that LIV Golf had “ripped apart” the men’s game. Tiger Woods was also critical, arguing in July 2022 that players who joined LIV Golf had “turned their back on what has allowed them to get to this Like many things associated with LIV Golf, the announcement has had mixed reactions. Many of the PGA Tour fraternity took to social media to express their surprise at the news. “I love finding out morning news on Twitter,” wrote two-time major champion Collin Morikawa. Canadian world No. 67 Mackenzie Hughes wrote “Nothing like finding out through Twitter that we’re merging with a tour that we said we’d never do that Mickelson – who was one of the first big names to join the tour and whose reputation had been tarnished the most – said it was an “awesome day Former US President Donald Trump, whose courses have been used extensively by LIV Golf, celebrated the news, writing in all capital letters on his social media platform Truth Social “Great news from Liv Golf. A big, beautiful, and glamorous deal for the wonderful world of golf. Congrats to all!!!” But some were not as positive. “Tell me why Jay Monahan basically got a promotion to CEO of all golf in the world by going back on everything he said the past 2 years,” US golfer Dylan Wu said. “The hypocrisy. Wish golf worked like that. I guess money always Fellow American Wesley Bryan said he felt †“Love finding out info on twitter. This is amazing. Y’all should be ashamed and have a lot of questions to answer,” Bryan wrote. “I feel betrayed, and will not be able to trust anyone within the corporate structure of the PGA TOUR for a very long Other golfers saw the humorous side in the news. “I’ve grown up being a fan of the 4 Aces. Maybe one day I get to play for them on the PGA Tour!” Joel Dahmen said on Twitter, making reference to one of the teams participating in the LIV Golf series. Tập 01 Chương 06 - Hôm nay, bạn thuở nhỏ... cố gắng khiến tôi phải tỏ tình? 20 Bình luận - Độ dài 2,974 từ - Cập nhật Giờ khi mà nghĩ lại rồi, đến giờ tôi vẫn chưa tôi vẫn chưa thể giải thích thật chi tiết bên trong căn phòng của Yuika trông như thế hết, cạnh tường là một chiếc giường lớn. Đây là cái tổ chính của Yuika. Tấm ga trải giường có màu hồng và trên đó có mấy cái gối đệm hình động vật khá lạ mắt. Ở phía đầu giường còn có một khoảng trống cho đồng hồ báo thức, và cô ấy thường xuyên đặt laptop của mình ở bên kia căn phòng thì có một chiếc bàn học mà cô ấy đã dùng từ hồi tiểu học. Cũng có thêm một cái tủ đồ nhỏ mà tôi chưa từng nhìn vào trong lần nào, nhưng vì cô ấy là một đứa thích ẩn cư, tôi cho rằng cái tủ đó chứa đa số là pajama với đồ lót. Ở chính giữa căn phòng là một tấm thảm lông rất mịn cùng một cái bàn kính. Đó là nơi tôi thường dùng để làm bài một vài chỗ trong căn phòng là mấy tấm áp phích của anime và game, nhưng cơ bản thì không có quá nhiều thứ và toàn bộ nơi đây khá ngăn nắp. Đáng lẽ ra nó nên là như thế... Với hình ảnh của căn phòng trong quá khứ trong đầu, tôi đứng ngay trước cửa phòng và than thở trước cái tình huống mình đang gặp phải."Thế này là thế nào hả bạn Yuika?""Ể, ừ... cái gì cơ? Ý cậu là sao cơ? Tớ có thể chắc rằng không có quá nhiều thứ đã thay đổi. Không phải căn phòng này vẫn giống như ban đầu sao?""Ý cậu khi nói giống là thế nào!? Cái đống hổ lốn gì thế này!? Đây là lần đầu tiên trong đời tớ nhận ra rằng tớ còn chẳng có chỗ để đặt chân đấy!"Bên trong căn phòng tràn ngập cơ man là mấy món đồ thuộc sở thích của Yuika. Hàng tá bộ manga, từng chồng từng chồng hộp đĩa DVD, li cốc và tấm lót li cùng mô hình của những cô gái xinh đẹp ở khắp nơi. Đến cả giường của Yuika cũng bị chiếm mất, và cô ấy chẳng còn nơi nào để nằm cả."Kh-không, nhìn đi... Hôm trước tớ đã đi mua sắm một chút mà, đúng không?""Đúng thế. Không chỉ một chút đâu. Tớ đã phải chi ra một đống tiền đấy."Chỉ nghĩ về nó thôi cũng khiến tôi rơi vào trầm cảm rồi. Chính tôi, chứ không phải ai khác, là người bị mẹ Yuika mắng té tát vì chuyện đó. Để tôi nói lại nhé, chính tôi, Mikami Souta, là người phải lãnh nhận hậu quả."Nhưng nó vẫn nằm trong khoảng có thể dọn được mà, đúng không?""T-tớ biết, nhưng mà..."Trên một khoảng chật hẹp còn trống trên giường, Yuika đang nâng niu một thanh kiếm lớn. Đó là... thanh ExGalibur [note38372] kích thước thật! Tôi không biết cô ấy đã tiêu bao nhiêu cho nó nữa. Ló mặt ra khỏi thanh kiếm xanh, bạn thuở nhỏ của tôi lè lưỡi đầy dễ thương."Tớ mới nhận được hàng hôm nay. Thực ra thì đơn hàng đầu tiên là đồ giả, cái thứ hai mới là thật cơ. Teehee☆""Đơn hàng đầu là đổ giả còn cái thứ hai mới là thật á!? Tại sao ngay từ đầu cậu không hủy đơn hàng khi biết đó là giả chứ!? Aah!?""Ow, ow, ow. Tớ xin lỗi, tớ xin lỗi mà! Tớ chỉ không thể cưỡng lại sự cám dỗ từ mấy món châu báu này!"Tên thủ phạm thú nhận với dòng lệ trên mắt khi cô ấy ấn phần mũi nhọn trên cán của thanh thánh kiếm lên trên trán mình. Oh, nhưng nhìn số lượng đồ trong đây mà xem. Chỉ cần nhìn quanh căn phòng thôi cũng thấy chóng mặt rồi. Một vài phút trước, mẹ của cô ấy đã nói với tôi trước của cùng một nụ cười mạnh mẽ đến kì lạ, "Kanade này, dì muốn nói chuyện với con trước khi con về, được chứ?" Tôi đã không biết đó là về chuyện này..."Tớ ghét điều này. Hôm nay tớ không muốn về nhà nữa đâu...""Cậu đang nói gì thế!? Tớ không để cho cậu ngủ lại đâu, biết chứ!? Tớ không tin tưởng chút nào về khả năng kiểm soát bản thân của Souta đâu.""Cậu, là, ai, mà, dám, nói chuyện kiểm soát bản thân với tớ, aaạ!?""Ehyah! Cái chuôi kiếm, đừng dùng chuôi kiếm! Nếu cậu định đâm tớ, ít nhất hãy dùng mũi kiếm ấy! Đầu đó đã được làm cùn để an toàn rồi!"Dùng ngôn ngữ cơ thể để bắt Yuika suy xét về hành động của bản thân, tôi nhìn quanh phòng từ giường của cô ấy.""Trong lúc đó, tớ sẽ phải đi trả hành thôi. Mấy món nào mà chưa được khui ra sẽ bị cấm đụng vào.""Gì cơ!? Cậu trả lại hàng!? Tớ đã phải trải qua rất nhiều khó khăn để mua nó đấy!""Tớ có cần phải cho cậu một sự trừng phạt thích đáng không?""Không, tớ xin lỗi. Tớ sẽ lặng lẽ rút lui, nên làm ơn đừng có liên tục dùng báu vật đó nữa, làm ơn đấy. Khi tôi cầm thanh thánh kiếm với ánh nhìn không chút thương xót, Yuika ôm lấy trán và đầu hàng. Tôi ngay lập tức bắt tay vào việc phân loại, nhưng ở đây nhiều đồ đạc quá. May mà nhờ vào phát hiện nhanh chóng của tôi, vẫn còn kha khá mấy món đồ chưa khui. Mặt khác, đồ càng đắt tiền thì lại càng bị khui ra nhiều hơn."Tại sao bạn thuở nhỏ của mình lại dính vào con đường đắt đỏ đến tuyệt vời này chứ...?""Cậu biết đấy, tớ là người sẽ ăn những gì tớ thích trước tiên mà.""Đừng có nói xạo. Cậu là kiểu người để dành thứ cậu thích nhất cho sau cùng ấy, đúng không?""...Cái đó, không đúng."Đôi mắt của cô ấy đảo xung quanh. Tôi ngay lập tức biết được gì đó vì cô ấy đã nhắm mắt lại và không nhìn tôi nữa. Ngay khi tôi đưa tay lần mò bên dưới chiếc giường, cô ấy lại mở mắt ra."Đây rồi!"Thứ tôi lôi ra là món đồ chưa mở đắt nhất. Đó là một cái gối ôm lớn một cách kì cục in hình một nhân vật trông giống như học sinh tiểu học."Wow... chẳng phải đây là thứ một quý ông độc thân sẽ mua à? Dù sao thì tớ sẽ tịch thu nó! Đem trả hàng đây!""Không, không, không! Thứ duy nhất tớ cần là gối ôm hình Kasumi Mama đấy! Tớ đã luôn mơ về việc ôm ấp mama của tớ mỗi đêm và có được giấc ngủ ngon rồi.""Mama!? Suy nghĩ hợp lí một tí đi! Trời ơi là trời, cậu đâu còn là học sinh tiểu học nữa!""Cô ấy là một con tàu khu trục, nên xét về ngày được chế tạo thì cô ấy đã hơn 80 tuổi rồi đó!" [note38373]"Đó không phải là mẹ cậu, đúng không!?"Tôi tịch thu cái gối ôm hình Kasumi mama hơn 80 tuổi của cô ấy. Trên một miếng giấy vở, tôi viết 'Đồ đang trong giai đoạn chờ.[note38374] Không cần thương xót.' rồi bỏ nó vào chỗ đồ trả lại bên cạnh cánh cửa. Đó là cách mà tôi đã đã di chuyển được một ít trong số chúng..."Mấy món hàng đã được mở ra đắt lắm đấy. Thiệt hại đến kinh tế của nhà Kisaragi là không thể đong đếm được mà...""Thế là kẻ thù thậm chí còn mạnh hơn chúng ta tưởng, huh?""Đừng có cho rằng tớ là đồng bọn với cậu. Kẻ thù là cậu, cậu đấy.""Sao lại thế được!? Là bản ngã khác bên trong của tớ gây ra hết đấy! Thế nên đó hoàn toàn không phải là lỗi của tớ nhé!?""Được rồi, tớ sẽ đem những cuốn truyện tranh đã khui rồi tới một cửa tiệm sách cũ mới mở nhé.""Không! Làm ơn đừng làm thế mà! Nếu lý thuyết thay đổi không có tác dụng thì tớ sẽ dùng sự giống nhau của Yuika khác vậy! Nếu cậu có đồng hồ Yuika, Souta có thể biến hình thành tớ đó! Đúng không? Đúng không?" "Tớ không hiểu. Tớ chỉ biết Siêu nhân Cướp biển thôi." "Thế thì chìa khóa siêu nhân thì sao!? Nếu cậu có thể làm ra sự giống nhau đó, cậu biết tớ có ý gì mà!" [note38371]Tôi kéo Yuika người đang bám lấy hông tôi ra rồi xử tội cô ấy không thương xót. Trong giai đoạn chờ thế này thì không cần phải nhân từ. Tôi cũng mở ngăn kéo cái bàn học ra để kiểm tra. "Cậu nhét cái kiểu manga gì vào trong bàn học thế này?" Đừng để bị lừa, đây là chỗ Yuika giấu bộ manga yêu thích của cô ấy. Ngay khi tôi mở ngăn kéo ra, tôi nghe thấy một câu phản đối, "Oh, không không thể qua đó được!""...Hmmm?"Tôi tự hỏi liệu có đồ lót ở trong đó chăng, nhưng bên trong lại thứ tệ hơn thế. Ẩn giữa đống văn phòng phẩm từ thời tôi còn học tiểu học là một cuốn manga mà gần đây đã được chuyển thể thành anime. Thực ra trước đây tôi đã từng đọc nó rồi. Hoặc đúng hơn là tôi cũng có một cuốn như vậy. Đây là câu chuyện về một người đàn ông và một người phụ nữ đều yêu nhau và lúc nào cũng lên kế hoạch để khiến người kia tỏ tình... Họ đều yêu nhau, và họ đều nhận thức về chuyện đó."...""..."Một sự im lặng kì lạ ập tới. Lẽ ra tôi nên giải quyết chuyện này với một một khuôn mặt khác. Nhưng rồi Yuika cố chấp nói, "Oh, ừ thì. Chỉ là bộ manga này thôi mà." Tôi đã có thể đặt nói lại vào bên trong ngăn kéo và coi như xong mà, tôi đứng hình trong giây lát. Chúng tôi đã biết nhau từ thuở bé rồi. Chúng tôi gần như luôn có thể nói xem đối phương đang nghĩ gì bằng cách đọc bầu không khí. Yuika đã biết rồi. Cô ấy đã biết rằng tôi tôi nội dung của bộ manga. Nói thật thì thế này khó xử quá."...Tóc của tớ."Yuika là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng."...Tóc của tớ rối hết rồi. Là do Souta làm đó."Cô ấy ấn trán mình vào hông tôi."Nên là cậu chải đi. Là trách nhiệm của Souta để đảm bảo mọi thứ gọn gàng mà.""...Được rồi. Thế lược ở đâu á?""Đó. Bên cạnh giường ấy. Và phân loại tới đây thôi nhé, được chứ? Hôm nay thế là đủ rồi."Fu, tốt thật đấy. Nhưng đó là do lỗi của tôi mà tâm trạng trở nên kì lạ quá... Không thể làm khác được. Tôi đồng ý rồi tiến ngồi phịch lên giường còn tôi cầm cái lược màu xanh bạc hà rồi ngồi xuống đằng sau cô ấy."...Tớ vừa mới nhận ra là, tớ chưa từng chải tóc cho ai trước đây cả, như thế có ổn không?""Ổn mà. Chỉ cần cậu làm nhẹ nhàng thôi.""Nói tớ biết nếu cậu đau nhé."Đây là một cuộc đối thoại nghe có vẻ đang mang ý tứ gì đó kì lạ, nhưng chúng tôi đều đã quen rồi. Tôi đặt chiếc lược vào trong mái tóc của cô ấy rồi bắt đầu chải cẩn thận hết mức có thể."Có đau không?""Không đau chút nào cả. Dễ chịu lắm. Tớ muốn cậu làm thế này mới ngày cơ.""Tớ sẽ cân nhắc điều này.""Cậu sẽ cân nhắc điều đó sao?""Tớ sẽ làm thế nếu cậu ngưng tiêu tiền vô tội vạ." "À thì, yêu cầu đó hơi khó để thực hiện ạ.""Khó thế nào cơ?"Bầu tâm trạng đã trở lại bình thường. Yuika di chuyển rồi ôm lấy cái gối đệm đằng sau mình."Nè Souta. Cậu có biết vì sao tớ thích game, anime với manga không?""Không, tớ không biết. Vì sao thế?""Bởi vì đó là tương lai."Giọng nói của cô ấy mỏng manh và ngắt quãng, nhưng là một tia sáng leo lét vậy."Tớ thích những câu chuyện với những nhân vật sống động. Có một tương lai ở đó. Có tất thảy những kiểu ngăn trở cùng những cú ngoặt, nhưng mọi người đều tiến bước lên phía trước vì một tương lai tốt đẹp hơn. Đó là lý do mà tớ rất thích chúng".Tôi đặt chiếc lược xuống để có thể cẩn thận lắng nghe. Bạn thuở nhỏ của tôi nói bằng một tông giọng mà dường như có thể biến mất."Tớ không có ý định rời bỏ căn phòng này đâu. Cuộc đời của tớ không có tương lai?""Thế thì?" Dù cho tôi không nói thế, nó lại nghe là như vậy."Souta.— —Đừng phải lòng tớ nhé, được chứ?"Ví dụ này. Nếu tôi là người hùng của câu chuyện và Yuika là nữ chính. Thì đây sẽ là lúc để tỏ tình. Nếu tôi có thể nói rằng tôi yêu cô ấy, nắm lấy tay cô ấy và đưa cô ấy ra bên ngoài thế giới ngay lúc này, đó sẽ là một cái kết có hậu tuyệt chúng tôi không phải anh hùng hay nữ chính. Chúng tôi chỉ là bạn thời thơ ấu mà thôi. Và vì chúng tôi là bạn thuở nhỏ, chúng tôi biết đối phương nghĩ không khí này là một cái bẫy. "Đừng phải lòng tớ nhé, được chứ?" là Yuika đang yêu cầu tôi bày tỏ tình yêu của mình với cô ấy. Cô ấy đang cố để khiến tôi tỏ tình và rồi cô ấy có thể từ chối tôi thật ngoạn mục— —Giải thoát tôi khỏi cái tương lai vô định của cô như thế sẽ không xảy ra đâu. Cô ấy sẽ không có được điều cô ấy muốn đâu. Chúng tôi là bạn thuở nhỏ. Tôi biết cô ấy mít ướt đến mức nào, cô đơn đến mức nào, và cần Mikami Souta đến mức nào. Vì thế mà tôi sẽ không tỏ tình đâu. Tôi sẽ không tỏ tình, cho đến một ngày, khi mà cô ấy có thể thấy được tương lai của chính mình."Tớ sẽ không phải lòng cậu đâu. Chúng mình chỉ là bạn thuở nhỏ thôi mà."Tôi đáp lại như mọi khi rồi ôm lấy Yuika. Tôi không thể nhìn thấy khuôn mặt của cô ấy từ đằng sau. Nhưng tôi rõ ràng có thể cảm nhận được rằng Yuika đang ngạc nhiên."Này-, này, này! Souta! Làm gì mà đột ngột thế! Ôm lấy tớ trên giường... cậu không thể làn thế được! Đồ ngốc này!""An toàn mà. Đây là trả trước nhé.""Tớ nợ cậu khoản thanh toán nào à?""Ngày mai là ngày tớ nhận lương từ công việc bán thời gian của tớ mà, đúng chứ? Tớ sẽ đi mua mấy tấm thẻ trả trước, nên cậu nợ tớ cái đó đấy."Oh, phải... đúng rồi.""An toàn mà, đúng không?""Tớ đoán là nó àn toàn... chắc vậy? Nhưng cái tâm trạng này, nó căng như khi trọng tài rút thẻ đỏ ấy.""Tớ đâu có đọc được tâm trạng hay gì đâu.""Sao cậu nỡ chứ..."Sự căng thẳng biến mất khỏi cơ thể tôi đang ôm lấy. Cô ấy thả lỏng hai vai rồi dựa lưng vào tôi."Trả trước..."Tựa má lên trên vai tôi, Yuika thì thầm."Làm ơn hãy ôm tớ chặt hơn. Tớ sắp vỡ vụn rồi.""Nếu tớ ôm chặt hơn thì tay tớ chạm vào ngực cậu mất.""...Hôm nay bỏ qua một chút cho cậu được mà."Cậu đùa à! Tôi đã nghĩ sự cảnh giác của cô ấy đã hạ xuống rồi chứ, nhưng dường như nó lại tăng lên rồi. Sau tất cả thì đây là Yuika mà. Sự căng thẳng ngay lập tức trở nên cao vút. Thêm vào đó, lý trí của tôi bay hơi luôn."Yu-Yuika!""Kyaaaah! Tớ có bảo là được đẩy tớ như thế đâu! Tớ chẳng thể tin tưởng được khả năng kiểm soát bản thân của Souta chút nào mà!"Chúng tôi bắt đầu đùa giỡn với nhau và bằng cách nào đó bầu không khí đã trở lại bình thường. Tôi cũng đã vì bối rối mà chạm phải ngực của cô ấy một chút. Đổi lại, tôi nhận phải một cú tát khá mạnh, nhưng đó chỉ là một cái giá nhỏ so với cảm giác của 89 cm thôi, đúng vậy, và thêm vào đó, cô ấy đã tăng số tiền bên trong thẻ trả trước của ngày mai lên gấp mười lần, nhưng tôi vẫn muốn nghĩ đó cũng là một cái gì nhỏ. Tôi tự hỏi nếu tôi có thể chăng. Ước gì tôi có thể... của Yuika đã rất vui vì vụ trả hàng, nhưng dường như dì ấy đã nghe thấy tiếng hét của Yuika và đối chất với tôi như đó là một vấn đề khác. Cái giá cho bộ ngực của bạn thuở nhỏ của tôi lớn quá mà... Ghi chú [Lên trên] Tôi chịu, 100% chịu cái đoạn này, ae nào check raw dc thì kêu tôi sửa nhé chứ thua rồi [Lên trên] Tên trong eng nó như thế nhé [Lên trên] KanColle reference chăng? [Lên trên] Theo định nghĩa của trans eng thì đây là giai đoạn chờ trước khi có thể trả lại hàng, tôi cũng chỉ biết dịch như thế chứ đúng hết hay không thì chịu

cô bạn thuở nhỏ gợi cảm