Gần đây nhất là sự hiện diện trong bộ phim điện ảnh triệu người mê "Tháng Năm Rực Rỡ". Dốc Nhà Bò tuy nhỏ nhưng có võ. Thoạt nhìn tưởng bình thường nhưng khi lên ảnh thì vô cùng lung linh. Chính vì thế mà những bạn trẻ đều mê địa điểm này. Những bộ phim nổi tiếng mà Midu đã tham gia: Thiên mệnh anh hùng; Những thiên thần áo trắng; Tôi là Lụa; Tháng năm rực rỡ; Tóc rối; Những giải thưởng mà Midu đã đạt được: Quán quân trong cuộc thi Hot V-teen 2017; Nữ diễn viên phụ xuất sắc tại Cánh diều Vàng 2018 Review 5⭐ giaitriviet.net.vn ™️ bởi người dùng My brilliant life (2014) _ Phim Hàn Quốc: Những tháng năm rực rỡ _ cảm nhận phim Không Quảng Cáo Nhấn Xem ngay My brilliant life (2014) _ Phim Hàn Quốc: Những tháng năm rực rỡ _ cảm nhận phim. By Giải Trí Việt On Th4 1, 2022 0. Share. SƠ Font chữ mon Năm rực rỡ tỏa nắng trên poster phim khiến người xem rất tuyệt hảo bởi phong thái hoài cổ và sở hữu nét hơi hám của sài thành xưa. Tháng Năm tỏa nắng của "Dũng Khùng" đã chế tác cơn sốt điện ảnh trong năm 2018, trở thành 1 trong những những tập phim remake tuyệt vời nhất của Việt Nam. Đối với những định nghĩa khác, xem Nguyễn Quang Dũng. Nguyễn Quang Dũng (hay Dũng "khùng",[2] sinh ngày 18 tháng 12 năm 1978) là nam đạo diễn, nhà biên kịch kiêm nhà sản xuất phim người Việt Nam.Anh được biết đến qua vai trò đạo diễn các phim như: Nụ hôn thần chết (2008), Mỹ nhân kế (2013) hay Tháng năm rực rỡ Không chỉ sở hữu một nhan sắc động lòng người, mà sự cố gắng và nỗ lực hằng ngày giúp cho cô ngày càng hoàn thiện và trở nên hoàn hảo trong mắt các khán giả Các "thánh" bình phim đã không thể bỏ qua sức hút của "Tháng năm rực rỡ" và cho ra đời những clip review vô cùng hài hước. Chân dung chàng trai 'đánh cắp' trái tim của Hoàng Yến Chibi trong 'Tháng năm rực rỡ' Phim 18/03/2018 579 Khuôn mặt điển trai, thân hình cao lớn cùng nụ cười ngọt ngào của Tiến Vũ đã đốn tim nhiều fan nữ. Hiển thị thêm tin 43NaA. Ảnh sưu tầm“Bố hỏi tôi rằng“Nếu được sinh ra lần nữa thì con muốn trở thành gì?”Tôi đã dõng dạc trả lời“Thưa bố, con muốn trở thành bố ạ.”Bố tôi hỏi tiếp“Còn rất nhiều điều khác tốt hơn, tại sao con lại muốn là bố?”Tôi thoáng bối rối nhưng vẫn nói rằng“Bởi vì con muốn biết tấm lòng của bố sau khi sinh con ra đời.”Bố tôi khóc.”Đó là một cuộc nói chuyện nhỏ giữa cậu bé Ah Reum và bố cậu, người bố sinh ra cậu năm mười bảy tuổi và giờ đây, cậu cũng đang ở cùng độ tuổi đó­. Vốn dĩ câu chuyện rất đỗi bình thường, nhưng với Ah Reum đó lại là một câu chuyện khác, khi cậu mắc chứng lão hóa sớm. Cậu bé mười bảy tuổi mang thân hình già nua của ông lão tám mươi tuổi, đó là lí do vì sao bố cậu khóc.“Những tháng năm rực rỡ” là một câu chuyện nhẹ nhàng được kể dưới góc nhìn của cậu bé Ah Reum mười bảy tuổi, mang trong mình một chứng bệnh không thể chữa lành, chỉ có thể kéo dài sự sống nhờ thuốc men và thường xuyên phải nhập viện điều trị. Hẳn chúng ta đều biết trước được kết cục bi thươn­g của câu chuyện, nhưng khi được cảm nhận qua lời kể của Ah Reum, mọi thứ bỗng trở nên trong trẻo như một dòng suối, thỉnh thoảng khiến lòng mình quặn lên một cơn đau thắt rồi ngay lập tức được xoa dịu bởi chính dòng nước tinh khiết câu chuyện về cặp đôi bố mẹ trẻ còn chưa kịp trưởng thành đã phải vật lộn với cuộc đời nuôi lớn đứa con đau ốm nhưng luôn biết cách yêu thương cậu hơn ai hết, về một cậu bé không biết liệu mình có thể đón sinh nhật tiếp theo hay không nhưng chưa bao giờ thôi háo hức với thế giới xung quanh mình, cậu sống không uổng phí một giây nào trong cuộc đời, và không một giây nào thôi xinh đẹp, thôi rực câu chuyện khiến người đọc không thôi thổn thức, không thôi yêu mến con người và cuộc đời, và không thôi tự hỏi rằng liệu mình đã sống hết mình với khoảng thời gian quý báu mà mình may mắn nhận được hay món quà cho những ai đang lạc lối giữa cuộc Chuyền Tay Gia đình là nơi cuộc sống bắt đầu và tình yêu không bao giờ kết thúc. Đó là món quà tuyệt vời nhất, là điểm tựa vững chắc nhất, là bến đỗ bình yên nhất đối với mỗi con người. Thật tuyệt vời nếu bạn có một mái ấm gia đình mà nơi đó ngập tràn tình yêu thương. Tuy nhiên không phải ai cũng có niềm hạnh phúc ấy. Con người trong cuộc sống hiện đại với cái nhìn mới mẻ về xu hướng thay đổi của xã hội, liệu rằng tình cảm gia đình có trọn vẹn, thanh xuân của bố mẹ lúc trẻ hay những đứa con tương lai của họ có rực rỡ. Cuốn sách “ Những tháng năm rực rỡ Ae-ran Kim” sẽ cho bạn cảm nhận được hình ảnh con người trong cuộc sống hiện đại, đưa ra cái nhìn mới mẻ về xu hướng thay đổi của xã hội, nhưng đủ khéo léo, thuyết phục và nhận được cảm tình của độc giả. Nói về tác giải Ae-ran Kim thì Ae-ran kim sinh năm 1980 tại Xhungnam, Hàn Quốc, cô tốt nghiệp khoa Biên kịch Đại học Nghệ thuật quốc gia Seoul, chủ nhân của nhiều giải thưởng văn học danh giá. Đặc biệt, năm 2005, tập truyện ngắn Bố ơi, chạy đi đã giúp Ae-ran Kim trở thành người trẻ nhất từng nhận giải thưởng Văn học Hanbook llbo uy tín đầy thuyết phục khi mới 25 tuổi và được đánh giá là cây viết trẻ tài năng của làng văn học Hàn Quốc. Tác phẩm của Ae-ran Kim tập trung vào hình ảnh con người trong cuộc sống hiện đại, khéo léo đưa ra cái nhìn mới mẻ về xu hướng thay đổi xã hội. Mỗi quyển sách, mỗi tác phẩm đều là những câu chuyện đầy ấm áp, tươi vui nhưng cũng có những câu nói khiến người ta khắc cốt ghi tâm. Kỳ thực, tôi biết đến tác phẩm này đã lâu nhưng chính thức đọc nó lại trong thời gian gần đây. Tôi luôn nghĩ, e rằng có đọc hơn trăm lần cũng chả thể hiểu nỗi. Nghĩ là một chuyện, đến khi đọc thử những chương đầu tiên của bộ truyện tôi mới hiểu rõ thế nào là “muốn dừng mà không được”. “ Những tháng năm rực rỡ” là một trong những tác phẩm Tâm lí xã hội tiêu biểu của nhà văn Ae-ran Kim. Do dịch giả Nghiêm Thị Thu Hương và nhà xuất bản Hà Nội phát hành. Tác phẩm được chuyển thể thành phim điện ảnh ăn khách cùng tên năm 2014. Nội dung truyện xoay quanh về cậu bé Ah Reum - cậu bé mắc chứng bệnh lão hóa sớm, với vẻ bề ngoài của một ông lão bảy mươi tuổi và tâm hồn của một đứa trẻ - chàng trai mười bảy tuổi. Câu chuyện này đáng lý phải là một câu chuyện buồn, nhưng không hiểu sao, tôi vẫn thấy nó "rực rỡ". Câu chuyện được dẫn dắt bởi giọng kể của Ah Reum, một cậu bé tuy mới 17 nhưng đã có hình hài của cụ ông 80. Những nỗi đau mà em và gia đình phải gánh chịu đôi khi được bộc lộ qua giọng văn ngây ngô và góc nhìn trong sáng, có lúc thốt lên những câu hỏi khiến người ta khó thốt nên lời. “Bố mẹ có tôi khi mới mười bảy tuổi. Năm nay tôi vừa tròn mười bảy. Cũng chẳng có cách nào để biết chắc tôi có thể lớn lên thành mười tám hay mười chín tuổi hay không. Điều đó không do chúng tôi định đoạt. Điều duy nhất chúng tôi biết, là thời gian không còn nhiều.” Câu chuyện lồng ghép, đan xen những hình ảnh trong thực tại và ở quá khứ, vào thời điểm bố mẹ Ah Reum quen nhau và có được cậu – báu vật trong đời họ. Ah Reum đến quá bất ngờ, khi ấy bố mẹ cậu vẫn còn là học sinh, vẫn ngây ngô và phân vân trong việc nên giữ cậu lại hay không, và nếu giữ cậu lại, thì phải sống thế nào? "Nuôi một đứa trẻ con vốn chẳng dễ dàng gì". Câu chuyện lại nhảy đến thực tại, khi Ah Reum mười bảy tuổi, ra vào bệnh viện thường xuyên như cơm bữa, và gia đình cậu hiện đang thiếu tiền chữa trị cho cậu. Cả gia đình quyết định hay đúng hơn là Ah Reum quyết định tham gia vào một phóng sự phát sóng toàn quốc, với hy vọng gây quỹ từ thiện giúp đỡ cậu từ những nhà hảo tâm. Chương trình phóng sự này là thứ thật sự lớn lao trong cuộc đời của Ah Reum mười bảy tuổi tính cho đến lúc này, vì nó đã mang đến cho cậu một người "bạn gái" qua thư. Chúng ta cũng hiểu rằng, ai trong tất cả chúng ta đều có nỗi sợ chung là “ già nua” . Chúng ta sợ một ngày già đi, da nhăn nheo, mắt không còn nhìn thấy rõ nữa, nhưng có một người chưa kịp có nỗi sợ đó mà đã già mất rồi, đó là cậu bé Ah Reum- nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết “ Những tháng năm rực rỡ” của nhà văn Ae-ran kim. Bố mẹ cậu sinh cậu ra khi mới mười bảy tuổi, họ vượt qua những lười rè bỉu xung quanh để sinh cậu bé ra đời và nuôi cậu khôn lớn. Thế nhưng, không may thay, cậu bé từ khi lên ba đã mắc căn bệnh “ lão hóa sớm” , Ah Reum mười bảy tuổi nhưng mang thân hình của một ông lão tám mươi. Cậu phải sống chung với căn bệnh và những cơn đau kéo dài, những lần nhập viện và rất nhiều cơn nguy kịch khi mười bảy tuổi, cái tuổi tràn ngập sức sống nhất với biết bao những mộng tưởng về tương lai sáng ngời, tuổi mười bảy của Ah Reum lại bị nhốt trong hình dáng của một cụ ông 80 tuổi. Sự rạo rực của tâm hồn, mãnh liệt của trái tim, hào hứng của tuổi trẻ bị vây hãm bởi căn bệnh quái ác dưới hình hài của tuổi già. Cậu già quá sớm so với tuổi thật của mình, và bởi vậy, mọi dự định cũng theo đó mà ngừng chân ngập ngừng không dám bước tiếp. “ Những đứa trẻ cứ lớn nhanh như thổi. Còn tôi già đi trông thấy. Khoảng thời gian một tiếng với ai đó, đối với tôi như thể một ngày. Và một thoáng gió đối với người khác là một năm đối với tôi. Bây giờ tôi còn già hơn bố tôi…” Tuy nhiên, thật may mắn thay, vì cậu bé có một ông bố- bà mẹ tuyệt vời, luôn yêu thương chăm sóc cậu. Có ông hàng xóm nói chuyện cùng và có cả cô bạn gái và con bạn để có thể giúp bố tâm sự cùng cậu. Những điều tuyệt vời đó đã giúp Ah Reum cảm nhận được ý nghĩa của cuộc sống, có những tháng năm rực rỡ trong những năm ngắn ngửi của cuộc đời. Và hơn hết, Ah Reum chưa bao giờ oán trách căn bệnh đã cướp đi thanh xuân của mình. Cậu luôn tự tạo hạnh phúc cho riêng mình và sống hết mình không hối tiếc. Nhà văn Ae-ran Kim đã dùng lối viết văn tự truyện để truyền tải đến đọc giả một cách chân thực nhất về gia đình có bố mẹ trẻ nhất và người con già nhất này. Qua cái nhìn của cậu bé Ah Reum, nó chân thực đến nỗi khiến cho đọc giả chúng ta có thể cảm nhận được nhịp tim của người mẹ khi mang thai cậu bé, chúng ta còn cảm nhận được tình yêu thương của bố mẹ Ah Reum thế nào khi cậu bé ra đời và buòn bã như nào khi nhìn con đau đớn. “ Dù con không giỏi cái gì cũng không sao, chỉ cần con mạnh khẻ là được”, rất buồn là ngay cả điều ước nhỏ nhoi này cũng không trở thành hiện thực. Xuyên suốt mạch văn của cuốn tiểu thuyết, ta có thể dễ dàng cảm nhận được tình yêu thương mà Ah Reum dành cho bố mẹ của mình, em còn viết hẳn mọt câu chuyện dành cho bố mẹ. Có lần, bố hỏi Ah Reum, “ Nếu được sinh ra lần nữa thì con muốn trở thành gì?”, em trả lời rằng “ Thưa bố, con muốn trở thành bố ạ”. Bố cậu hỏi tiếp “ Có rất nhiều điều khác tốt hơn, tại sao con lại muốn là bố”, Ah Reum khá bối rối nhưng vẫn trả lời bố rằng “ Bởi vì con muốn biết tấm lòng của bố sau khi con ra đời” – và sau đó, bố em khóc. Trong một buổi phỏng vấn chương trình thực tế, em được hỏi “ Em muốn trở thành người như thế nào?” thì khác với những đứa trẻ mười bảy tuổi khác, Ah Reum lại muốn trở thành người con đi chọc cười giỏi nhất trái đất này. Ah Reum nói “ Đã có người nói rằng, có nhiều cách con cái có thể làm bố mẹ vui lòng, là khi con cái khỏe mạnh, một nhà đoàn kết lẫn nhau, con học giỏi, chơi thể thao tốt, được bạn bè yêu quý, tìm được việc làm tốt, sau đó là kết hôn và sinh con rồi sống lâu hơn cả bố mẹ, thật nhiều cách phải không ạ ?” Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, em chẳng thể làm bố mẹ vui lòng bất cứ việc nào trong đó. Vì thế em đã nghĩ rất lâu và em quyết định sẽ trở thành một đứa con thứ vị nhất trong mắt bố mẹ mình. Dẫu cuộc đời vẫn còn nhiều vương vấn, Ah Reum đã phải đối mặt với cái chết là một điều tất yếu không thể ngăn cản. Mỗi lần thức dậy là một lần em bước nhanh hơn về phía cái chết. Cuốn sách được xây dựng trên nền tảng của những nghịch lý và mâu thuẫn. Đó là mâu thuẫn giữa tâm hồn tuổi trẻ hừng hực của Ah Reum với ngoại hình của một ông già 80; giữa ước mơ to lớn và cuộc đời ngắn ngủi; giữa tình yêu thương vô bờ bến của những người thân với khả năng kinh tế eo hẹp của họ. Tác phẩm đi lại liên tục giữa hai mảng sáng tối, yêu thương và thù hận để làm nổi bật nên những mâu thuẫn trong cuộc đời con người; đặc biệt là những rực rỡ của tuổi trẻ chẳng thể nào bị vây bắt bởi những khó khăn thông thường. Ah Reum tuy dừng lại ở con số mười bảy nhưng tình yêu mà cậu nhận được to lớn hơn con số đó rất nhiều. Là kết quả của mối tình vụng dại, song cha mẹ cậu đã yêu thương cậu bằng tất cả những gì họ có. Một gia đình ấm áp và tràn ngập yêu thương, như thể chưa từng có sóng gió ập đến ngôi nhà này. Ah Reum cũng đã đi qua mối tình đầu vụng dại, dẫu bi thương song lại nhẹ nhàng như dòng nước chảy tinh khiết. Yêu thương đan dệt lấy yêu thương. Ngọn lửa của sự ấm áp lan tỏa khắp trang sách. Cách con người đối xử với nhau thật chân thành, cách con người đối xử với cuộc sống lại thật mãnh liệt. Những người biết rõ thời gian là hạn hẹp, đã dành toàn bộ khả năng của mình để yêu thương người khác. Đó còn là tình yêu thương giữa bố mẹ của Ah Reum, họ đã yêu nhau bằng trái tim rạo rực của tuổi trẻ đầy bồng bột, song cùng đầy nhiệt huyết và mãnh liệt. Cả hai đã cùng trải qua những tháng năm rực rỡ, ngay cả khi đứa con của mình bị bệnh hiểm nghèo cũng không thể ngăn được dòng chảy mãnh liệt của tình yêu thương. Họ là minh chứng rõ ràng nhất cho tuổi trẻ sôi nổi và nồng nhiệt của mỗi người. Khi một cậu bé 17 tuổi mang hình hài của một ông lão 80, khi tất cả mọi cơ quan trong người cậu đang mỗi ngày một yếu đi, cậu vẫn mang một tâm hồn trẻ trung hơn bất kì thiếu niên nào ở độ tuổi ấy. Cậu thích đọc sách, ham mê tìm tòi, chơi đùa với những con chữ. Cậu sống hết mình như thể hôm nay là ngày cuối cùng, cậu biết yêu và khát khao được yêu. Giữa vô vàn những lựa chọn bỏ cuộc, cậu đã chọn cho mình cách sống đầy mãnh liệt và lưu giữ giá trị nhân bản của mình trong cuộc sống. Khi một cậu bé 17 tuổi mang hình hài của một ông lão 80, khi tất cả mọi cơ quan trong người cậu đang mỗi ngày một yếu đi, cậu vẫn mang một tâm hồn trẻ trung hơn bất kì thiếu niên nào ở độ tuổi ấy. Cậu thích đọc sách, ham mê tìm tòi, chơi đùa với những con chữ. Cậu sống hết mình như thể hôm nay là ngày cuối cùng, cậu biết yêu và khát khao được yêu. Giữa vô vàn những lựa chọn bỏ cuộc, cậu đã chọn cho mình cách sống đầy mãnh liệt và lưu giữ giá trị nhân bản của mình trong cuộc sống. Ah Reum đã không phí hoài dù chỉ một giây, đối với cậu, sống không phải chỉ là tồn tại về mặt sinh học, mà là cuộc sống của tâm hồn và trái tim. Cậu có một tâm hồn mạnh mẽ trái ngược với cơ thể yếu ớt của mình, cậu có một trái tim nồng hậu và đôi chút trẻ con, trái ngược với ngoại hình già hóa của cậu. Ngoại hình không nói được cậu là ai, đi sâu vào trong từng con chữ, ta mới thấy được hình ảnh của một chiến binh đang chiến đấu với thần chết để giành bằng được sự sống về phía mình. Bằng nỗ lực không ngừng, Ah Reum đã biến khoảng thời gian đau đớn nhất thành những ngày tháng rực rỡ của riêng bản thân mình. Cuốn sách dạy ta về cách sống thật sự, đưa ta về với giá trị cốt lõi của cuộc sống. Quan trọng không phải bạn sống bao lâu, mà bạn sống như thế nào. Đây là cuốn sách hay cho những ai đang lạc lối trong chính cuộc đời của mình. Ah Reum đã không phí hoài dù chỉ một giây, đối với cậu, sống không phải chỉ là tồn tại về mặt sinh học, mà là cuộc sống của tâm hồn và trái tim. Cậu có một tâm hồn mạnh mẽ trái ngược với cơ thể yếu ớt của mình, cậu có một trái tim nồng hậu và đôi chút trẻ con, trái ngược với ngoại hình già hóa của cậu. Ngoại hình không nói được cậu là ai, đi sâu vào trong từng con chữ, ta mới thấy được hình ảnh của một chiến binh đang chiến đấu với thần chết để giành bằng được sự sống về phía mình. Bằng nỗ lực không ngừng, Ah Reum đã biến khoảng thời gian đau đớn nhất thành những ngày tháng rực rỡ của riêng bản thân mình. Cuốn sách dạy ta về cách sống thật sự, đưa ta về với giá trị cốt lõi của cuộc sống. Quan trọng không phải bạn sống bao lâu, mà bạn sống như thế nào. Đây là cuốn sách hay cho những ai đang lạc lối trong chính cuộc đời của m Tác phẩm được chuyển thể thành phim điện ảnh ăn khách cùng tên năm 2014 khiến bao trái tim thổn thức với câu hỏi rằng “ Liệu mình đã sống hết mình trong những tháng năm rực rỡ của mình hay chưa?”. Chúng ta có cuộc sống tốt hơn Ah Reum nên hãy luôn luôn mạnh mẽ, luôn luôn quyết tâm để những năm tháng rực rỡ mà chúng ta đang có không trôi đi trong hối tiếc Cốt truyện nói ra chỉ đơn giản như vậy thôi, và nó cuốn tôi vào một cách nhẹ nhàng như vậy đó. Truyện thật sự không buồn rầu, không bi lụy, bởi Ah Reum không suốt ngày khóc than cho số phận của mình. Cậu cũng không cố tỏ ra mạnh mẽ hay lên gân thái quá. Cậu chỉ đơn giản là sống một cuộc sống của một đứa trẻ - chàng trai mười bảy tuổi như bất cứ ai ngoài kia, và khác là, cậu mang trong mình căn bệnh lão hóa, chỉ khác thế thôi. Những câu chuyện nhỏ diễn ra quanh cậu, kế hoạch lớn cuối cùng của cậu, tình cảm gia đình, tình bạn vong niên với ông lão hàng xóm, những rung động đầu đời của cậu với cô bạn qua thư Seo Ha, tất cả hòa quyện vào nhau đẹp đẽ như một buổi sáng mùa hè. Để khi gấp quyển sách lại rồi, tôi hay bạn đều có thể nói rằng, Ah Reum đã sống những tháng năm thực sự rực rỡ. 17 tuổi nhưng lại mang thân hình của cụ ông tuổi 80, cậu bé Ah Reum không chỉ thổi một làn gió nhẹ nhàng, hồn nhiên, đầy ước mơ của tuổi trẻ mà cả một cơn gió lạnh lẽo đầy xúc động qua trái tim độc giả với những nỗi lòng thầm kín của tuổi trẻ, với những nỗi đau chẳng kéo dài được mãi. “Bố mẹ có tôi khi mới mười bảy tuổi. Năm nay tôi vừa tròn mười bảy. Cũng chẳng có cách nào để biết chắc tôi có thể lớn lên thành mười tám hay mười chín tuổi hay không. Điều đó không do chúng tôi định đoạt. Điều duy nhất chúng tôi biết, là thời gian không còn nhiều.” Cặp cha mẹ có trẻ măng lại có đứa con già cỗi? Khó tin nhưng đó là câu chuyện có thật trong tác phẩm “Những tháng năm rực rỡ” của Ae-ran Kim. Ah Reum là kết quả của một mối tình vụng dại đầy lãng mạn ở tuổi 17 của bố mẹ cậu. Và khi cậu đến tuổi 17 ấy, cậu lại mang trong mình căn bệnh lão hóa sớm hiếm gặp khiến thân hình của cậu trông như ông lão tuổi 80. Dù cha mẹ Ah Reum sinh cậu sớm thế và vấp phải sự phản đối và dè bỉu của mọi người nhưng họ hết mực yêu thương cậu hơn tất thảy, kể cả khi cậu mang căn bệnh hiểm nghèo kia. “Những đứa trẻ cứ lớn nhanh như thổi. Còn tôi thì già đi trông thấy. Khoảng thời gian một tiếng với ai đó, đối với tôi như một ngày và một tháng đối với người khác lại là một năm với tôi. Bây giờ tôi còn già hơn cả bố tôi.” Đau khổ, dằn vặt bởi những thiệt thòi mà mình phải chịu, Ah Reum không hề tỏ ra nhụt chí hay buông xuôi mà cậu vẫn luôn giữ những khao khát của riêng mình, cho dù điều đó khó hoặc không thể nào thành hiện thực. Hành trình đến tuổi 17 của Ah Reum có thể là ngắn so với nhiều người, nhưng với cậu, phần thanh xuân bị số phận đánh cắp ấy lại là những tháng năm rực rỡ nhất trong cuộc đời cậu. Cuộc đời tuy ngắn, nhưng lại là những thước phim kỷ niệm rực rỡ sắc màu. [Review] – Những Tháng Năm Rực Rỡ – Ae-ran Kim Khác với những đứa trẻ khác, Ah Reum dù mới 17 đã đánh mất đi vẻ thanh xuân ấy trên cơ thể mình. Dù cố gắng, dù tự nhủ bao nhiêu đi nữa, trong lòng em là một nỗi day dứt không ngớt về số phận của mình. Tất nhiên, em dù tỏ vẻ già dặn nhưng cử chỉ, lời nói, tâm tư vẫn chỉ 17, không hơn không kém. Nhưng cách em nói, khiến những kẻ như mình phải xót xa, phải biết trân trọng thanh xuân của mình, dù chẳng mấy tốt đẹp lắm. Ở tuổi 17, Ah Reum đã có sự kiên cường, ý chí mạnh mẽ vượt qua bệnh tật hơn hẳn bất cứ người lớn nào. Cậu cũng có mơ ước, cũng có những khát khao cho riêng mình, nhưng vì căn bệnh, cậu phải bỏ qua nó để tiến gần hơn với sự hão huyền. Cho đến tận những trang cuối tác phẩm, Ah Reum vẫn không hề hối tiếc về những năm tháng rực rỡ của mình, không hề oán trách căn bệnh đã cướp đi tuổi thanh xuân cậu xứng đáng được tận hưởng. Đến tận cuối cùng, cậu vẫn hạnh phúc với mọi thứ, với mọi tình cảm dạt dào như biển cả. Đó có lẽ là món quà mà cậu không cần phải đi hết cuộc đời mới tìm kiếm được. Thanh xuân của Ah Reum chẳng ảm đạm chút nào, màu tình yêu quá rực rỡ đã nhuộm hết cả quãng đời ngắn ngủi của cậu rồi. Đọc những trang sách bộc lộ tâm tư của cậu bé, tôi không ngừng tự vấn rằng, mình đã đủ mạnh mẽ, đã ước mơ đủ lớn và đủ quyết tâm để theo đuổi hay chưa. Người ta còn không có cơ hội để làm điều đó, bản thân may mắn hơn, lại không thể làm điều đó một cách nghiêm túc. Những thứ ở hiện tại đều vô cùng quý giá, quá khứ có không tốt đẹp thì cũng đã trôi qua, tương lai còn chưa đến, sao lại phải lo lắng? Ah Reum đã dạy cho mình những bài học đơn giản như thế. Ở tuổi 17, mình đã làm gì và được gì? Tôi cũng chợt bật khóc khi thấy rằng suốt 17 năm qua, Ah Reum chẳng thể đến trường, cậu cũng chẳng có bạn bè nào ngoài cha mẹ và người hàng xóm, và sau này là cô bé trao đổi thư bí ẩn. Cậu cũng khao khát được yêu, được trở thành người cậu muốn, được làm những điều phi thường như bất kỳ ai khác. Nhưng số phận quá nghiệt ngã đã cướp đi của cậu mọi thứ. Tôi nghĩ rằng thà rằng được trao cơ hội và không làm được hay không có cơ hội để làm được, điều nào đau khổ hơn? Tôi nghĩ tôi biết câu trả lời chính xác, và bạn cũng vậy. Cuộc sống của tôi có thể dài hơn, may mắn hơn Ah Reum nhưng tôi vẫn chưa làm được gì cả. Tôi chán nản, tôi tuyệt vọng và chẳng thể làm gì hơn. Đến câu chuyện của cậu bé, tôi mới nhận ra rằng, tôi còn trẻ, còn rất nhiều thời gian, và tôi làm sao có thể bỏ cuộc khi mà có những người đã bị tước đi cơ hội bắt đầu. Điều bất ngờ duy nhất trong mạch truyện này có lẽ là tác phẩm “để đời” của Ah Reum vào cuối truyện. Một câu chuyện tình của hai thanh niên 17 tuổi như cậu, nhẹ nhàng, hồn nhiên và đầy ngây dại. Đó là tình yêu tưởng tượng của chính cậu hay là mối tình của cha mẹ cậu? Giọng văn dù già dặn nhưng vẫn rất hồn nhiên, thuần khiết của một đứa trẻ. Dẫu Ah Reum có cố “người lớn” cỡ nào đi nữa, ngôn từ của em cũng chỉ là 17, ngây ngô và thuần khiết, không lẫn vào đâu được. Đó là điều tuyệt vời mà tác giả Ae-ran Kim đã làm được. Cốt truyện cũng không hề phức tạp, chỉ là lời kể của Ah Reum về gia đình, về quá trình chống lại bệnh tật và những câu chuyện đời tư xung quanh cậu bé. Nhưng đơn giản không có nghĩa là nhàm chán? Bạn chắc chắn sẽ phải đọc đi đọc lại nhiều lần nữa để cảm nhận hết những cảm xúc chan chứa trong mỗi dòng văn này. Tác phẩm tuyệt vời này cũng đã được chuyển thể thành bộ phim cùng tên cực kỳ ăn khách và gây xao động trái tim bao người vào năm 2014 với hai diễn viên chính là Song Hye-kyo và Kang Dong-won. Đánh giá 9,5/10 At the hideaway of Qui Dinh Thời lượng 114 phút Đạo diễn Nguyễn Quang Dũng Diễn viên Hồng Ánh, Thanh Hằng, Mỹ Duyên, Mỹ Uyên, Hoàng Oanh, Hoàng Yến Chibi, Jun Vũ, Khổng Tú Quỳnh Tháng năm rực rỡ là phần phim remake dựa trên bản gốc Sunny 2011 của Hàn Quốc được thực hiện bởi đạo diễn Dũng “khùng” và những người đẹp tên tuổi như Hồng Ánh, Thanh Hằng, Mỹ Duyên cũng như các hot girl đình đám hiện nay như Jun Vũ, Khổng Tú Quỳnh, Hoàng Yến Chibi. Hãy cùng Ghiền review tháng năm rực rỡ xem những cô gái của chúng ta rực rỡ như thế nào nhé. Cốt truyện Phim là một câu chuyện đan xen hai thế hệ cách nhau 25 năm, theo chân của Hiểu Phương Hồng Ánh – Hoàng Yến Chibi – một phụ nữ có cuộc sống thành đạt và một gia đình hạnh phúc. Trong một lần vào bệnh viện thăm mẹ mình, Hiểu Phương vô tình gặp lại Mỹ Dung Thanh Hằng -Hoàng Anh là trưởng nhóm Ngựa Hoàng đang đau đớn đấu tranh với căn bệnh ung thư quái ác. Trước lúc Mỹ Dung ra đi, Hiểu Phương muốn thực hiện tâm nguyện của Mỹ Dung – tìm lại các thành viên còn lại của nhóm Ngựa Hoang năm xưa đã thất lạc nhau do chiến tranh sắp đi vào hồi kết năm 1975. Bằng cách đan xen những hình ảnh của quá khứ và thực tại năm 2000, người xem sẽ được tác giả giới thiệu về từng thành viên của nhóm Ngựa Hoang, tình cảm họ dành cho nhau và những biến cố cuộc đời cũng như sự thay đổi của bản thân mỗi người. Bởi vì Ghiền review chưa xem phiên bản Hàn của phim này nên Ghiền review sẽ đánh giá phim dựa trên trải nghiệm phim mà mình có được sau khi xem. Đối với mình, phim là một câu chuyện đẹp giữa các cô gái trong thời kỳ biến loạn của đất nước và việc lấy trọng tâm tình bạn sau bao năm xa cách làm chủ đề chính tạo ra nhiều hướng phát triển hay cho cốt truyện. Mình đặc biệt ấn tượng với ba phân đoạn trong phim Phân đoạn Hoàng Yến Chibi hát dưới mưa; Phân đoạn cảnh biểu tình và phân đoạn các cô gái cùng xem lại lưu bút ngày xưa. Các phân đoạn trên đều rất nghệ thuật và tạo cho người xem nhiều cảm xúc nhất phim. Phim cũng lột tả được sự nổi loạn của tuổi học trò, những tệ nạn xã hội và bạo lực học đường vây quanh các em học sinh cũng như những rung động đầu đời và nỗi buồn thất tình tuổi mới lớn. Tuy nhiên, cốt truyện của phim khá tốt nhưng theo mình vẫn còn thiếu một cái gì đó để khiến phim là một bộ phim hay. Đầu tiên là về tình bạn giữa các nhân vật. Ghiền review cảm thấy tình bạn của họ vẫn làm chưa tới, vẫn thiếu một cái gì đó gắn bó và sâu sắc để từ một cô học sinh mới nhút nhát có thể thân thiết được với nhóm trùm sò trong lớp cũng như tạo động lực để các thành viên gặp mặt và chia sẻ với nhau nhiều thứ như vậy. Thứ hai, phim không có cao trào chính mà chỉ là những tình huống mâu thuẫn nhỏ được đưa vào rồi giải quyết khá nhanh lẹ do đó khiến cho mạch phim có cảm giác hơi gấp nhưng lại cũng có những phân đoạn lê thê và khiên cưỡng như là đoạn đầu phim. Càng về sau mạch phim tốt hơn nhưng đoạn kết phim mình mong chờ một cách làm, một câu thoại hay một biểu cảm có thể khiến người xem rơi nước mắt nhưng thực sự không được như mình kỳ vọng. Nhìn chung, các nhà làm phim đã khai thác và Việt hóa tốt cốt truyện nhưng vẫn thiếu điểm nhấn và cao trào để lắng đọng nhiều hơn trong người xem sau khi xem xong. Ghiền review xin chấm cốt truyện 7/10 nhé. Hình ảnh Có vẻ như phim tập trung nhất về phần hình ảnh trong tất cả các khâu làm phim và vì vậy sự rực rỡ mà tựa phim nhắc tới có thể là do hình ảnh phim mang lại. Ghiền review xin nói về cách quay phim của Tháng năm rực rỡ vì có nhiều phân đoạn rất nghệ thuật mà những tưởng chỉ có ở phim Oscar của Hollywood mới làm được. Thực sự chất nghệ thuật trong những cảnh quay rất tốt làm cho việc đan xen giữa quá khứ và thực tại trở nên mượt mà và đầy cảm xúc. Như đã nói ở trên mình rất thích cảnh biểu tình ở giữa phim, không chỉ vì tính hài hước, sáng tạo mà còn sự nghệ thuật trong hình ảnh của phim. Điện ảnh thế giới đã có những hình ảnh lãng mạn kinh điển trong chiến tranh nhưng chắc chắn không có phim nào có thể sánh được sự đặc sắc về hình ảnh tình yêu của phim này với kỹ thuật Slo-motion vô cùng hợp lý của đạo diễn. Tuy nhiên, có một cảnh mà theo mình tác giả muốn tạo chất nghệ thuật cho phim, tuy nhiên cách thể hiện chưa đủ sức sáng tạo và hình tượng. Phần phục trang của phim thực sự rất bắt mắt, rất rực rỡ như những loài hoa ở xứ sở Đà Lạt trong phim. Mình không am hiểu về thời trang giai đoạn 1975 do những năm này mình chưa sinh ra nhưng cảm giác phục trang trong phim hơi màu mè như các MV Hàn Quốc và giống với các tiểu thư nhà giàu hơn là thực tế giai đoạn đất nước còn chia cắt. Đối với phần bối cảnh phim thì khung cảnh Đà Lạt những năm 1975 được dàn dựng khá tốt nhưng vẫn có cảm giác hơi hoạt cảnh, không thực sự chân thực. Đặc biệt cảnh của năm 2000 ngoài những chiếc xe oto cổ và chiếc cát sét xưa thì không có nhiều tình tiết giúp chúng ta phân biệt được phim đang ở năm 2000 hay là 2018 nữa. Phong cảnh ở Đà Lạt như các góc phố với bờ tường nhà bằng đá hiện lên phim rất đẹp nhưng lại có những cảnh như cảnh ở cảng biển trông khá là giả. Phần hình ảnh mình sẽ chấm 7/10. Âm thanh Nếu so với nhạc phim của phim remake Em là Bà nội của Anh thì Tháng năm rực rỡ không có những ca khúc nhạc phim có ấn tượng mạnh như những bài hát mà Miu Lê thể hiện, tuy nhiên nhạc phim vẫn rất hay, phản ảnh được hơi thở thời đại và thể hiện đúng nội dung phim cũng như tâm trạng của nhân vật. Ca khúc chủ đề của phim Tháng năm rực rỡ được Mỹ Tâm trình bày rất hay, rất thấm nhưng đáng tiếc chỉ để ở phần credit của phim. Ca khúc Nụ hôn đánh rơi là ca khúc chất nhất phim được viết ra như để giành cho Hoàng Yến Chibi khi vào vai Hiểu Phương vậy. Ghiền chấm 8/10 nhé. Diễn xuất Phim toàn là người nổi tiếng đóng, dù là vai phụ với 2-3 câu thoại cũng lựa những người đã quen mặt với khán giả vì vậy luôn tạo được cảm giác quen thuộc khi xem phim. Điểm cộng cho phần diễn xuất của phim đó chính là các diễn viên đều rất nhập vai, thể hiện tốt tính cách và tâm trạng của mình. Ghiền review thích nhất vẫn là chị Hồng Ánh vì đôi mắt và nụ cười rất có thần, rất nhập tâm và chỉ cần nhìn chị, nghe giọng chị thôi là chúng ta đã hiểu được chị đóng vai nhân vật nào. Nhân vật diễn xuất tốt tiếp theo chính là Minh Tuyền trong vai cô nàng mập Lan Chi với cách diễn hài hước và tự nhiên. Mình cũng rất thích cách diễn ngầu lòi của Hoàng Oanh khi đánh nhau nhưng do cô ấy đẹp quá và cười quá tươi nên khi không đánh nhau mình không thấy được chất đại ca của cô. Ngoài ra Jun Vũ với vẻ đẹp nhẹ nhàng nhưng lại lạnh lùng khiến nhân vật của cô cũng khá thú vị. Điểm trừ trong khâu diễn viên và diễn xuất đáng nói đến nhất đó chính là sự khác biệt tuổi tác khá lớn. Ở năm 1975, rõ ràng các nhân vật của nhóm Ngựa Hoang trừ Hoàng Yến Chibi và Trịnh Thảo có vẻ ai cũng già và lớn hơn những bạn học sinh trong lớp rất nhiều. Ở năm 2000, Thanh Hằng lại có vẻ trẻ hơn nhiều so với Hồng Ánh, Mỹ Duyên hay Mỹ Uyên. Chính điều này sẽ khiến bạn lăn tăn và ảnh hưởng đến việc trải nghiệm phim. Thanh Hằng diễn rất ngầu như một chị đại thực sự nhưng cách Thanh Hằng đối chọi với bệnh tật hay sự đau đớn mà cô phải chịu nó khá mờ nhạt nên thiếu thuyết phục người xem. Các diễn viên Khổng Tú Quỳnh và Jun Vũ hơi cường điệu hóa nhân vật của mình trong khi vai diễn của Mỹ Uyên và mỹ nhân bí mật thủ vai của Jun Vũ lúc về già lại không có nhiều đất diễn, khiến khản giả không nhớ tới nhiều sau khi xem phim. Cuối cùng, cách xây dựng nhân vật không rõ ràng hoặc không có sự phát triển khiến chúng ta đôi lúc ngơ ngác không biết cô gái/chàng trai trong phim thực sự là người như thế nào và tại sao họ lại làm như vậy? Ghiền chấm 7/10 cho diễn xuất của phim. Thang điểm quốc tế Không có Tóm lại, Việc yêu thích một bộ phim là tùy cảm nhận của mọi người và đối với Tháng năm rực rỡ cũng vậy. Trong suất chiếu sớm ngày hôm nay, mình để ý thấy có rất nhiều tiếng cười vang lên trong rạp và khi credit chạy ra thì đâu đó có một số tiếng vỗ tay tán thưởng dành cho phim, chứng tỏ phim đã giành được sự yêu mến và thành công trong lòng người hâm mộ. Đối với riêng Ghiền review, đây là một phim tốt của điện ảnh Việt Nam nhưng vẫn còn nhiều lỗ hổng làm giảm đi độ ghiền trong trải nghiệm phim. Mặc dù Ghiền review đánh giá vậy, nhưng các bạn hãy cứ ra rạp tận hưởng phim bằng một sự háo hức và một tâm thế yêu phim, bạn sẽ thưởng thức được phim một cách trọn vẹn nhất. Những tháng năm rực rỡlà hồi ức của cậu bé Ah Reum bị mắc chứng bệnh lão hóa sớm. Hằng ngày cậu phải sống chung với bệnh tật và vô số những định kiến đến từ xã hội. Song với sự mạnh mẽ và ý chí của mình, Ah Reum tuy sống một cuộc đời ngắn ngủi, nhưng đã sống thật ý nghĩa và trọn đang xem Review sách những tháng năm rực rỡMua tại TikiMua tại FahasaMua tại ShopeeNhững mảng màu đối lập trong cuộc sống“Trong quá trình lão hóa, chỉ có lớp lớp nếp nhăn trên mặt già đi, còn cơ thể tôi vẫn rất nhỏ bé. Sự già nua ở tôi chính là sự lão hóa rỗng tuếch. Vì thế, tôi rất băn khoăn về cuộc sống của những người sống lâu hơn tôi.”Cuộc đời thì hữu hạn mà lòng người lại rộng lớn. Biết làm sao khi một cuộc đời nhỏ bé chẳng đủ cho những ước mơ hoài bão lớn của con người? Ah Reum, nhân vật chính trong câu chuyện hẳn là người hiểu rất rõ nghịch lý đau đớn bảy tuổi, cái tuổi tràn ngập sức sống nhất với biết bao những mộng tưởng về tương lai sáng ngời, tuổi mười bảy của Ah Reum lại bị nhốt trong hình dáng của một cụ ông 80 tuổi. Sự rạo rực của tâm hồn, mãnh liệt của trái tim, hào hứng của tuổi trẻ bị vây hãm bởi căn bệnh quái ác dưới hình hài của tuổi già. Cậu già quá sớm so với tuổi thật của mình, và bởi vậy, mọi dự định cũng theo đó mà ngừng chân ngập ngừng không dám bước cuộc đời vẫn còn nhiều vương vấn, Ah Reum đã phải đối mặt với cái chết là một điều tất yếu không thể ngăn cản. Mỗi lần thức dậy là một lần em bước nhanh hơn về phía cái chết. Cuốn sách được xây dựng trên nền tảng của những nghịch lý và mâu thuẫn. Đó là mâu thuẫn giữa tâm hồn tuổi trẻ hừng hực của Ah Reum với ngoại hình của một ông già 80; giữa ước mơ to lớn và cuộc đời ngắn ngủi; giữa tình yêu thương vô bờ bến của những người thân với khả năng kinh tế eo hẹp của họ. Tác phẩm đi lại liên tục giữa hai mảng sáng tối, yêu thương và thù hận để làm nổi bật nên những mâu thuẫn trong cuộc đời con người; đặc biệt là những rực rỡ của tuổi trẻ chẳng thể nào bị vây bắt bởi những khó khăn thông tại TikiMua tại FahasaMua tại ShopeeAi cũng có cho mình những mùa yêu thươngVăn học cũng giống như quá trình sàng lọc tinh túy của thiên nhiên, gạn đục khơi trong và chỉ giữ lại những gì đẹp đẽ nhất; văn học với thiên chức cao cả là đi tìm hạt ngọc trong ngần ẩn sâu trong hồn người, không bao giờ chỉ dừng lại ở bề mặt của sự thật. Với con mắt của văn học, cuộc đời Ah Reum không chỉ nhìn bằng con mắt của đau thương mà còn được cảm nhận bằng chiều sâu của tâm hồn. Thứ tác giả muốn gửi gắm là tình yêu thương giữa người với người và với chính cuộc sống của tại TikiMua tại FahasaMua tại ShopeeAh Reum tuy dừng lại ở con số mười bảy nhưng tình yêu mà cậu nhận được to lớn hơn con số đó rất nhiều. Là kết quả của mối tình vụng dại, song cha mẹ cậu đã yêu thương cậu bằng tất cả những gì họ có. Một gia đình ấm áp và tràn ngập yêu thương, như thể chưa từng có sóng gió ập đến ngôi nhà này. Ah Reum cũng đã đi qua mối tình đầu vụng dại, dẫu bi thương song lại nhẹ nhàng như dòng nước chảy tinh khiết. Yêu thương đan dệt lấy yêu thương. Ngọn lửa của sự ấm áp lan tỏa khắp trang sách. Cách con người đối xử với nhau thật chân thành, cách con người đối xử với cuộc sống lại thật mãnh liệt. Những người biết rõ thời gian là hạn hẹp, đã dành toàn bộ khả năng của mình để yêu thương người thêm Actress Jung Eun JiĐó còn là tình yêu thương giữa bố mẹ của Ah Reum, họ đã yêu nhau bằng trái tim rạo rực của tuổi trẻ đầy bồng bột, song cùng đầy nhiệt huyết và mãnh liệt. Cả hai đã cùng trải qua những tháng năm rực rỡ, ngay cả khi đứa con của mình bị bệnh hiểm nghèo cũng không thể ngăn được dòng chảy mãnh liệt của tình yêu thương. Họ là minh chứng rõ ràng nhất cho tuổi trẻ sôi nổi và nồng nhiệt của mỗi tại TikiMua tại FahasaMua tại ShopeeLần giở những trang sách của con người xa lạ không biết mặt, song hẳn độc giả nào cũng đồng cảm với những câu chuyện trong đó. Kể về cuộc chiến đấu với bệnh tật của Ah Reum, mà lại nhẹ nhàng và tràn ngập tình yêu thương. Những năm tháng mà cậu đã sống là những năm tháng rực một cậu bé 17 tuổi mang hình hài của một ông lão 80, khi tất cả mọi cơ quan trong người cậu đang mỗi ngày một yếu đi, cậu vẫn mang một tâm hồn trẻ trung hơn bất kì thiếu niên nào ở độ tuổi ấy. Cậu thích đọc sách, ham mê tìm tòi, chơi đùa với những con chữ. Cậu sống hết mình như thể hôm nay là ngày cuối cùng, cậu biết yêu và khát khao được yêu. Giữa vô vàn những lựa chọn bỏ cuộc, cậu đã chọn cho mình cách sống đầy mãnh liệt và lưu giữ giá trị nhân bản của mình trong cuộc tại TikiMua tại FahasaMua tại ShopeeAh Reum đã không phí hoài dù chỉ một giây, đối với cậu, sống không phải chỉ là tồn tại về mặt sinh học, mà là cuộc sống của tâm hồn và trái tim. Cậu có một tâm hồn mạnh mẽ trái ngược với cơ thể yếu ớt của mình, cậu có một trái tim nồng hậu và đôi chút trẻ con, trái ngược với ngoại hình già hóa của cậu. Ngoại hình không nói được cậu là ai, đi sâu vào trong từng con chữ, ta mới thấy được hình ảnh của một chiến binh đang chiến đấu với thần chết để giành bằng được sự sống về phía mình. Bằng nỗ lực không ngừng, Ah Reum đã biến khoảng thời gian đau đớn nhất thành những ngày tháng rực rỡ của riêng bản thân sách dạy ta về cách sống thật sự, đưa ta về với giá trị cốt lõi của cuộc sống. Quan trọng không phải bạn sống bao lâu, mà bạn sống như thế nào. Đây là cuốn sách hay cho những ai đang lạc lối trong chính cuộc đời của mình.

những tháng năm rực rỡ review