Truyện Thịnh Thế Đích Phi của tác giả Phượng Khinh là một tựa truyện xuyên không có nội dung khá đặc biệt. Nam chính không chỉ xấu mà còn rất vô sỉ, còn nữ chính ư? Cũng không phải tuyệt sắc mà còn quá đỗi bình thường. Không có tình yêu sét đánh, cũng không phải Tác giả: Bích Vân Thiên Số chương: 52 + 2 ngoại truyện Nguồn: Dđ Lê Qúy Đôn Nguyên thái tử Lý Thần bị phế năm năm trước đã tập hợp binh mã vây quanh kinh thành, ép đệ đệ từng hãm hại mình là Nhân Tông đế phải nhường ngôi, đoạt lại tất cả những gì mà hắn đáng Thịnh Thế trà hành kinh doanh chính là lá trà gia công, đầu tiên là thu mua chè của nông dân sau đó dựa vào đặc tính của từng loại mà gia công thành đủ loại trà, sau đó buôn bán khắp nơi trong cả nước, thu lợi rất lớn Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương. view: 1831134. Nd: Sủng Thịnh Thế Sủng Phi Lộ thuộc thể loại Xuyên Việt của tác giả Một Hữu Cước Đích Tiểu Điểu được cập nhật nhanh nhất hàng ngày. Đây là một ngoài ý muốn xuyên việt trở thành Càn Long tân sắc phong tiểu đáp Full Hot Thịnh thế kiều y. 5.00 star(s) Phương Phương; Chương 416 05/08/2020. New Thịnh Thế Vinh Sủng. Phi Dực; Chương-179 13/08/2019. Full Thịnh Thế Đích Phi. Phương Khinh; Chương 457 05/03/2019. Share: Facebook Reddit Pinterest Tumblr Email Share Link. Full Bộ Truyện Thịnh Thế Hôn Nhân; Thịnh thế hôn nhân - Tập 1; 460 votes gửi. 4.94 /5 (460 votes) Đánh giá sách. 4.94 /5 (460 votes) Thịnh thế hôn nhân - Tập 1. lần này Thẩm Đình Thâm không còn là người chiếm ưu thế, thậm chí anh còn là người không có tư cách nhất để theo Thịnh Thế Xấu Phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm. Thịnh Thế Xấu Phi. Tác giả: Ảnh Lạc Nguyệt Tâm. Thể loại: Tiểu Thuyết. Số chương: 91 - chưa đầy đủ. Phí download: 9 gạo. Nhóm đọc/download: 0 / 1. Số lần đọc/download: 503 / 0. Cập nhật: 2017-09-24 23:46:50 +0700. wDpyU. Kế 《 thịnh thế đích phi 》, 《 thịnh thế mưu thần 》 lúc sau, thịnh thế tam bộ khúc chi tam ——《 thịnh thế y phi 》 May mắn người có tương đồng may mắn, xui xẻo người lại các có các xui xẻo. Hắn là cha ruột bất tường quỷ mắt thế tử, nàng là sinh mà khắc mẫu quốc công thiên kim. Hắn bị toàn kinh thành người sợ hãi ghét bỏ, nàng bị phụ huynh sở bỏ ẩn cư hương dã. —— nếu chúng ta đều như vậy xui xẻo, không bằng ước hẹn cùng nhau tai họa thế gian đi? Nam Cung Mặc, danh chấn Á Châu “Ngàn mặt yêu nữ”, nhất thời đen đủi bị cái tay mơ kíp nổ thuốc nổ, bị chết oanh oanh liệt liệt. Lại mở mắt ra, trở thành Đại Hạ hoàng triều Sở Quốc Công phủ đích nữ. Ẩn cư hương dã, hái thuốc, giết người, không có việc gì thời điểm đánh sư phó. Nguyên bản cho rằng sẽ vẫn luôn tiêu dao tự tại đi xuống, thẳng đến một trương không thua với nàng tứ hôn thánh chỉ từ trên trời giáng xuống...... Phụng chỉ lấy chồng, ngoài sáng Bồ Tát, ngầm Tu La, triều đình giang hồ quay lại tự do. Chỉ là.. ******** —— Tĩnh Giang quận vương thế tử phi hỏi Phu quân, có người báng ta, nhục ta, nhẹ ta, cười ta, khinh ta, tiện ta, nên như thế nào xử phạt đây? —— Thế tử rằng Ngươi cứ tấu hắn, bẹp hắn, đá hắn, đánh hắn, lấy kim đâm hắn. Nếu lại không được, ta thế ngươi làm thịt hắn! ******* So Đây là một cái diện than lãnh khốc phúc hắc nam vs giả nhân giả nghĩa gian trá thần y nữ kết bạn tai họa nhân gian chuyện xưa! ! Người may mắn gặp cái may, người xui xẻo lại gặp cái xui. Hắn chính là con hoang, phụ thân không rõ, mệnh danh Quỷ Nhãn thế tử*. Nàng thì khắc mẹ, vừa sinh ra mẫu thân liền mất, chính là thiên kim tiểu thư của phủ quốc công. Hắn bị người của toàn kinh thành sợ hãi ghét bỏ. Nàng lại bị chính phụ thân mình tống đi, phải ẩn cư nơi hương dã. Nếu chúng ta đều xui xẻo như vậy, không bằng hẹn ước cùng nhau tạo tai họa trên thế gian? Nam Cung Mặc, danh chấn Á Châu "Thiên diện yêu nữ"*, nhất thời đen đủi bị con gà mờ làm nổ thuốc nổ, bị chết oanh oanh liệt liệt. Lại mở mắt ra, đã trở thành trưởng nữ phủ Sở quốc công của hoàng triều Đại Hạ. Ẩn cư nơi hương dã, hái thuốc, giết người, lúc không có chuyện gì làm thì liền bắt nạt sư phụ. Vốn cho là sẽ được tiêu diêu tự tại mãi, nhưng ai ngờ thánh chỉ từ trên trời giáng xuống ban cho nàng một cái hôn ước... Phụng chỉ lấy chồng, ngoài sáng Bồ Tát, trong lòng Tu La, triều đình lẫn giang hồ giao du hết thảy. Chỉ là… Tĩnh Giang Quận Vương thế tử phi hỏi "Phu quân, có người báng ta, nhục ta, khinh ta, cười ta, bắt nạt ta, tiện ta, nên xử phạt làm sao?" Thế tử lãnh đạm nói "Ngươi hãy đánh hắn, đá hắn, đạp hắn, lấy châm đâm hắn. Nếu chưa thỏa mãn, ta thay ngươi làm thịt hắn!" Chính xác là một nam tử lãnh khốc xấu bụng. ***​ *Quỷ Nhãn thế tử Thế tử mắt quỷ *Thiên diện yêu nữ Yêu nữ nghìn mặt ೋ Edit Chuyển ngữ Agehakun, Chiếu, Lạc Âm, Tiểu Đào Đào, Hoa Nhài, Camellia W, Du Ca ೋ Beta Chỉnh sửa Agehakun, Lạc Âm, Hoa Nhài, Diên Vĩ ೋ Thể loại Ngôn tình, xuyên không, ngọt, sủng, nam cường nữ cường, main chính phúc hắc. ೋ Độ dài 4 quyển + 542 chương + 10 phiên ngoại Nguồn Editor Agehakun, Chiếu, Lạc Âm, Tiểu Đào Đào, Hoa Nhài, Camellia W, Du Ca Chương 105 Thổ hào ngầm Edit & Beta Agehakun *Thổ hào Có thể hiểu là những người có tiền có thế, giống như địa chủ ngày xưa. “Hai đại nha hoàn và quản sự lưu lại.” Nam Cung Mặc ung dung phân phó nói. Hai đại nha hoàn và quản sự vốn đã định bỏ chạy lúc đầu lập tức cứng lại, run run rẩy rẩy mà xoay người lại, hiển nhiên một chiêu vừa rồi của Vệ Quân Mạch kia đã khiến bọn họ sợ tới mức không nhẹ. Nam Cung Mặc có chút buồn cười mà lắc đầu, nói “Không cần sợ, tên gọi là gì?” Quản sự chắp tay nói “Thuộc hạ Dương Trung. Bái kiến thế tử phi.” “A? Dương? Ngươi và Dương ma ma?” Nam Cung Mặc nhíu mày, Dương ma ma vội vàng đi ra nói “Khởi bẩm thế tử phi, đây là đường chất nhi bên phu gia nhà chồng của lão nô.” Nam Cung Mặc gật đầu, hai đại nha hoàn cũng tiến lên khẽ chào nói “Nô tỳ thỉnh thế tử phi ban tên cho.” Nam Cung Mặc có chút ngoài ý muốn, nhìn về phía hai ma ma đang đứng bên cạnh. Dương ma ma cười nói “Hai nha đầu này vốn là nha hoàn nhị đẳng bên người công chúa, nếu như hôm nay đã đi theo hầu hạ thế tử phi rồi, công chúa nói tên lúc trước liền không cần nữa. Nghe nói mấy người bên cạnh thế tử phi đều là do thế tử phi ban tên cho, bởi vậy liền đợi thế tử phi tự mình ban tên cho các nàng.” Nam Cung Mặc chăm chú đánh giá mấy nha đầu này một phen, hai nha đầu này đều khoảng mười bốn mười lăm tuổi, bộ dạng chỉ có thể coi là thanh tú, so ra thì kém xa đám Tri Thư Minh Cầm bên người nàng, nhưng mà ánh mắt quả thực thanh chính trong sạch, chính trực hiếm thấy. Ý tứ của công chúa Trường Bình cũng rất rõ ràng, không phải là vì muốn vội vàng nhét vào trong phòng cho nhi tử giống như mấy bà bà bình thường khác, hai nha đầu này nếu như đã cho nàng rồi thì chính là người của nàng. Suy nghĩ một chút, Nam Cung Mặc cười nói “Đã như vậy, hai người các ngươi liền gọi là Tình Vũ, Sương Nguyệt đi.” “Nô tỳ Tình Vũ, Sương Nguyệt đa tạ thế tử phi ban tên cho.” Nam Cung Mặc gật đầu nói, “Được rồi, đám Tri Thư là người luôn theo hầu bên cạnh ta, mấy người các ngươi về sau phải ở chung thật tốt.” “Vâng, thế tử phi.” Mọi người cùng đáp. Thấy Nam Cung Mặc nói xong rồi, Vệ Quân Mạch đứng dậy nhìn nàng. Nam Cung Mặc cười một tiếng cũng đứng lên theo, nói “Thôi được, chúng ta đi thôi.” Hai người dắt tay rời đi, để lại mọi người hai mặt nhìn nhau sau lưng. Ý của thế tử chính là không muốn cho các nàng đi cùng a, đám Tri Thư Minh Cầm cũng đã quen việc tiểu thư luôn luôn không thích nha đầu kề cạnh bên mình, vì vậy cũng chỉ biết nhún vai tính toán đợi thế tử và thế tử phi đi xa một chút rồi sau đó sẽ để cho hai người theo sau. Vừa có thể tránh việc quấy rầy không gian riêng của thế tử và thế tử phi, cũng thuận tiện khi mà chủ tử muốn dùng thì vẫn có thể tìm thấy. Trong phòng tân hôn, Nam Cung Mặc nhìn khắp chốn đỏ rực liền không nhịn được muốn che mắt. Vệ Quân Mạch vỗ nàng an ủi “Hai ngày nữa là có thể kéo xuống.” Nam Cung Mặc liếc mắt, đi qua một bên ôm một đống sổ sách từ trong rương ra đặt lên trên bàn, nói “Dù sao cũng đang nhàn rỗi không có việc gì làm, vậy trước hết cứ quản lý những vật này rõ ràng đã?” Sắc mặt Vệ Quân Mạch biến hóa, không dấu vết lùi ra sau một chút nói “Về sau chuyện ở Thư Vân viện đều là nàng trông coi, phu nhân cứ xem rồi xử lý là được. Đúng rồi, những thứ này cũng giao cho nàng.” Đứng dậy lấy một cái rương nhỏ từ trong tủ ra đặt lên trước mặt Nam Cung Mặc, nghiêm túc nói “Đây là tất cả gia sản của vi phu, về sau liền vất vả phu nhân.” Nam Cung Mặc nhìn thần sắc trịnh trọng của hắn, có chút nghi ngờ mở cái rương ra, suýt chút nữa là chọc mù mắt chó. Cái rương này tuy rằng không lớn, nhưng bên trong lại đặt hơn phân nửa là bảo thạch đủ các màu. Không phải là loại khối nhỏ thường được khảm lên trên đồ trang sức của mấy nữ quyến kia, mà ở trong nội cung thì mỗi một viên này dù lớn hay nhỏ thì đều đủ để lấy ra làm mũ phượng cho hoàng hậu. Trong đó có kim cương toản, ngọc phỉ thúy, hồng bảo thạch, lam bảo thạch, vân… vân… Cái gì cần có thì đều có. Nam Cung Mặc từng thấy qua rất nhiều trang sức châu báu, ở bên trong bảo tàng của Hán vương lại càng có vô số loại châu báu đếm không xuể, trong đó cũng không thiếu bảo thạch. Nhưng chưa từng thấy qua kiểu dân thổ hào nào cầm cái rương chất đầy bảo thạch lỏa thạch* được cắt thật tốt như vậy. *Lỏa thạch Loại đá quý chỉ mới được chạm khắc thành hình, chưa được khảm thêm cái gì đi kèm, ví như kim cương,… Nam Cung Mặc cầm một viên kim cương không nhỏ hơn nắm tay của mình được bao nhiêu lên, vẻ mặt đờ đẫn. Thứ này… Nếu ở kiếp trước của nàng thì rất có thể sẽ khiến cho thế giới điên cuồng một phen. So với viên kim cương Khố Lợi Nam nghe nói lớn nhất thế giới lúc ấy cũng không nhỏ hơn là bao. Đương nhiên… Hiện giờ ở thời đại này kim cương còn không đáng giá bằng ngọc phỉ thúy. Nhưng mà… Chỉ vật này thôi cũng đủ để khiến cho đại đa số nữ nhân điên cuồng rồi, có được hay không? “Vệ Quân Mạch, ngươi nói thực cho ta biết, đến cùng thì ngươi đã đoạt được bao nhiêu gia bảo thạch khoáng rồi.” Túm ống tay áo của người nào đó lại, Nam Cung Mặc hỏi. Vệ Quân Mạch khẽ nhíu mày, chỉ nghe người nào đó chân thành nói tiếp “Lần tới dẫn ta cùng đi, có được không?” Vệ Quân Mạch giơ tay vuốt mái tóc của nàng, hỏi “Vô Hà rất thiếu tiền sao? Những thứ này đều cho nàng.” Không đúng, dù là ai trong thành Kim Lăng này thiếu tiền thì Vô Hà cũng sẽ không thiếu tiền mới phải. Đáng tiếc Vệ thế tử không biết, trên đời này không thiếu người kì quặc, cũng có không ít người cùng chung một loại thuộc tính —— tham tiền. Mà Nam Cung đại tiểu thư cũng chỉ là trùng hợp sở hữu một chút mà thôi. Nhiều tiền ít tiền không phải là vấn đề, nhưng khi tiền trong tay càng ngày càng nhiều thì sẽ cảm thấy vô cùng sung sướng. Nam Cung Mặc nhanh chóng buông tay áo của hắn ra, sờ sờ bảo thạch ở trong cái rương một lúc, sau đó tại lật nhìn một đống giấy ở trên bảo thạch. Không nhịn được nghiêng đầu nhìn nhìn Vệ Quân Mạch, xã hội đen quả nhiên là một cách mua bán kiếm tiền, vốn riêng của Vệ công tử còn lớn hơn trong tưởng tượng của nàng rất nhiều. Toàn quốc có trên trăm sản nghiệp cửa hàng ở khắp nơi, mặc dù đại đa số không có ở Kim Lăng. Còn có ngân phiếu kim phiếu từ các ngân hàng tư nhân lớn trên toàn quốc, cộng lại khoảng chừng hai mươi vạn lượng hoàng kim, hơn một trăm vạn lượng bạc. Nhiệt tình vơ vét của cải như vậy, nếu nói Vệ thế tử muốn tạo phản thì nàng cũng tin. Nếu để cho hoàng đế biết được sau lưng Vệ Quân Mạch tồn tại nhiều tiền như vậy. . . Chậc chậc. . . Còn có đám quyền quý sống nhờ gia sản riêng trong thành Kim Lăng, chỉ sợ sẽ khiến cho đám phế vật kia phải khóc chết mất. Nam Cung Mặc nhanh chóng đóng cái rương lại, đẩy cái rương to như vậy về phía Vệ Quân Mạch. Vệ Quân Mạch nhíu mày, “Ý gì?” “Tay ta run, sợ không nâng được nhiều đồ vật như vậy.” Vệ Quân Mạch nói “Không sao, ta sẽ tiếp quản giúp nàng.” Nam Cung Mặc vô lực, “Đặt nhiều đồ vật trong nhà như vậy, ngươi không sợ sẽ bị trộm sao?” “Không ai dám trộm đồ đạc của ta.” Vệ công tử nghiêm mặt nói. Nhìn vẻ mặt phẫn nộ của Nam Cung Mặc, Vệ công tử thoáng dừng một phát, nói “Nếu Vô Hà lo lắng, có thể đặt vào trong khố phòng. Khụ, mật thất cũng có thể. Ngay tại trong phòng của chúng ta.” “Phải đặt ở mật thất.” Nam Cung Mặc liếc mắt nói, “Đúng lúc, đồ đạc của ta cũng sửa sang qua một phát rồi đặt cùng một chỗ luôn đi.” Tuy rằng bản cô nương rất có tiền, nhưng mà vẫn không cần phải để tất cả mọi người biết rõ sự thật này. Vệ Quân Mạch gật đầu tỏ vẻ không sao cả, nói “Đã như vậy, về sau sổ sách trong nhà đều giao cho Vô Hà quản, nếu ta cần tiền thì sẽ tới hỏi nàng.” Ừm, nam nhân nộp lên thu nhập mới là nam nhân tốt. Nhưng mà. . . Sổ sách trong nhà đều giao cho ta là có ý gì? Nam Cung Mặc nhớ tới sản nghiệp cửa có trên trăm chỗ kia, có chút đau đầu. Vệ Quân Mạch nói “Hơi có chút rườm rà, cửa hàng của mẫu thân, sản nghiệp trong phủ, hay là chỗ ta lén lút đặt mua, còn cả Tử Tiêu điện, đều phải tách ra xử lý. Cho nên, liền vất vả Vô Hà rồi.” “Ngươi không sợ ta cuốn hết tiền của ngươi đi sao?” Nam Cung Mặc nghiến răng nghiến lợi mà nói. Thực sự cảm thấy chính mình bị lừa rồi, tên hỗn đản này thật ra là muốn tìm tiên sinh phòng thu chi đi? “Vô Hà muốn thì đều cho nàng.” Nhưng mà muốn bắt người đến bồi thường. Thật sự là hào phóng! “Đúng rồi, ngày hôm qua sư thúc cho ngươi cái gì?” Nam Cung Mặc nhớ tới, tò mò hỏi. Vệ Quân Mạch hiển nhiên cũng quên chuyện này rồi, một hồi lâu mới nhớ mình đã để đồ vật ở đâu, quay người đi tìm đưa cho nàng. Nam Cung Mặc mở ra vừa nhìn thì sững sờ một chút, nhìn Vệ Quân Mạch thở dài nói “Sư thúc cũng thực hào phóng, xem ra sư thúc đúng là rất bất mãn với ta và sư huynh.” Lần này sư thúc trái lại không cho kỳ trân dị bảo hoặc là ngân phiếu bảo thạch gì gì đó. Sư thúc trực tiếp cho một lọ dược không rõ công dụng và một quyển sách có lẽ là bí tịch võ công. Nếu là người bình thường, cầm lấy lọ dược hoàn toàn không có tên này chỉ sợ cũng không biết dùng để làm gì, nhưng mà Nam Cung Mặc là ai? Coi như là y thuật không bằng Huyền Ca nhưng nàng vẫn là đồ đệ chân truyền của thần y. Chỉ ngửi qua liền ném cho Vệ Quân Mạch nói “Cất kỹ, dùng để cứu mạng đấy.” Vệ Quân Mạch nhíu mày, Nam Cung Mặc trợn trắng mắt nói “Chính là thứ có thể kéo dài một đến hai ngày giúp ngươi kể cả khi ngươi chỉ còn lại có một hơi thở cuối cùng.” Nói là hoạt tử nhân nhục bạch cốt* thì có chút khoa trương, nhưng mà chỉ cần còn thở thì luôn có thể kéo lại một hơi đấy. Thậm chí còn tốt hơn thứ mà sư huynh cho nàng lúc trước một phần. Còn có quyển bí tịch võ công kia, khi trước dù nàng có chạy tới phòng sư thúc trộm về sư thúc cũng không chịu cho, hôm nay lại tùy tùy tiện tiện liền ném cho Vệ Quân Mạch như vậy. *Hoạt tử nhân nhục bạch cốt Làm xương trắng mọc thịt = Nôm na là làm người chết sống lại. Vệ Quân Mạch mở ra, để bí tịch qua một bên nói “Vô Hà không thích hợp luyện cái này.” Nàng đương nhiên biết rõ, nếu như nàng có thể luyện thì sư thúc cũng sẽ không đến mức giấu kĩ như vậy. Chỉ là cảm giác khi trông thấy thứ mà mình không thể chiếm được lại bị người khác tùy tùy tiện tiện có được như thế… “Vô Hà lại dính dấm chua sao?” Vệ Quân Mạch cười nhạt nói. Nam Cung Mặc liếc mắt, cúi đầu xuống sửa sang lại đồ đạc trên bàn, không để ý tới hắn. Vệ Quân Mạch cũng không nóng nảy, chỉ yên tĩnh ngồi ở một bên nhìn nàng lướt nhìn nhanh qua đống sổ sách, vừa tính sổ vừa chép thành sổ sách mới. Thần sắc chăm chú mà nghiêm túc khiến tia sáng nơi đáy mắt Vệ công tử càng trở nên thâm thúy hơn. Đợi đến lúc Minh Cầm tiến vào bẩm báo nên dùng cơm trưa, Nam Cung Mặc ngẩng đầu lên mới phát hiện Vệ Quân Mạch ngồi im như pho tượng nhìn mình làm việc nãy giờ. Có chút không được tự nhiên nói “Ngươi còn ngồi ở đây làm gì?” Vệ Quân Mạch nói “Ta chưa phải làm nhiệm vụ, nên ngồi đây sửa sang lại sổ sách với Vô Hà a.” “Đây là ngươi theo giúp ta?” Nàng ngồi ở một bên loay hoay như gà bay chó chạy, còn hắn lại ngồi ở một bên không nhúc nhích tí nào. Con mắt của nàng đến cùng đã mù tới mức độ nào mới có thể cảm thấy hắn là một nam nhân tốt? Vệ công tử có chút ủy khuất mà nhìn qua Nam Cung Mặc nói “Vô Hà, có câu… Thuật nghiệp có chuyên công*, không ai là vạn năng cả.” *Thuật nghiệp có chuyên công Kĩ năng hành nghề thường bị nghiêng về cái mình chuyên sâu. “Cho nên?” “Ta không quá thành thạo đối với việc tính sổ.” Vệ công tử thản nhiên mà nói. Ngươi thật là thẳng thắn. Nam Cung Mặc yên lặng oán thầm ở trong lòng. Nhìn lướt qua sổ sách trên bàn, cũng thở ra nhẹ nhàng một chút, ít nhất cái cần sửa sang lại thì đều đã sửa sang tốt rồi, còn dư lại là công việc của hạ nhân. Sau khi chăm chú tính toán một phen, Nam Cung Mặc kinh ngạc phát hiện bây giờ tuy rằng mình còn chưa tính là phú khả địch quốc, nhưng mà ở trong thành Kim Lăng này cũng coi như là tương đối giàu có rồi. Đồ cưới từ phủ Sở quốc công, đồ cưới mẫu thân lưu lại, đồ cưới sư phụ cho còn có tiền bạc nàng tự mình kiếm được những năm qua với vốn riêng Vệ Quân Mạch vừa mới đưa tới trước đó, thêm cả tô thuế hàng năm từ đất phong mà hoàng đế ngự tứ, tiền trong tay nàng đã đạt đến một trình độ tương đối kinh người. Còn chưa có tính đám bảo tàng bị phong ấn đặt ở nơi bí ẩn bây giờ còn chưa thể sử dụng kia. Nhiều tiền như vậy… Biết dùng để làm gì đây? Bên kia, trong viện của Phùng trắc phi. Phùng trắc phi u ám mặt mày nhìn chằm chằm vào hai con dâu, cay nghiệt răn dạy, “Nhìn bộ dạng không có tiền đồ của các ngươi xem, các ngươi có gì hữu dụng đây?! Lại nhìn bên Thư Vân viện của người ta một chút đi, nếu các ngươi có tiền đồ thực dụng giống như người ta thì đã…!” Hai người con dâu liếc nhìn đối phương, đều thấy được nỗi khổ tâm, bất đắc dĩ cùng ủy khuất ở trong mắt nhau. Mặc dù dáng vẻ của Phùng thị ở trước mặt Vệ Hồng Phi vô cùng ôn nhu động lòng người, nhưng mà ở sau lưng lại là một bộ dạng khác. Đặc biệt là khi đối mặt hai người con dâu này của nàng. Phùng thị vốn là biểu muội của Vệ Hồng Phi, nhưng phàm là người có chút quan hệ với dòng họ hoàng thất Đại Hạ, trước khi khai quốc thì đều không phải người có nội tình ẩn giấu gì đại ý chắc là chỉ lực lượng hay quyền lực ngầm v. Phùng thị tự nhiên cũng thế. Vệ gia tốt xấu còn có thể dựa vào đương kim hoàng thượng hồ đồ phê chuẩn lên vị trí quận vương hôm nay. Nhưng Phùng gia lại chỉ có thể dựa vào quan hệ với lão thái phi, ngoại trừ một nữ nhân được làm thiếp cho Vệ Hồng Phi, còn dư lại thì đều không lên được mặt bàn. Trong lòng Phùng thị oán hận công chúa Trường Bình cao cao tại thượng, cũng theo đó mà căm ghét đám quý nữ thân phận cao quý kia. Nhưng là vì tiền đồ của nhi tử cũng không có khả năng lấy một cô nương tiểu môn tiểu hộ được, vì vậy sau khi hai người con dâu vào cửa Phùng thị liền biểu hiện ra bên ngoài là một bà bà hiền lành tốt tính, sau lưng thì lại ngấm ngầm giày vò con dâu. Nam nhân Vệ gia có lẽ không biết, mà dù có biết cũng không thèm để ý. Chỉ cần Phùng thị không quá phận, con dâu nhà nào mà chưa từng bị ủy khuất trước mặt bà bà đây? Trong hai người con dâu, thê tử của Vệ Quân Bác – Trầm thị là đích thứ nữ1 của Binh Bộ Thị Lang đương triều, thê tử của Vệ Quân Trạch – Tiết thị thì là thứ trưởng nữ2 của Giám Chính Quốc Tử Giám. Vệ Hồng Phi xem như nhọc lòng vì hôn sự của hai nhi tử này, hai người đều là thứ xuất, nhưng những người có gia thế tốt thì cũng không ai muốn gả nữ nhi cho thứ tử cả. Tuy rằng thân phận của hai nhà này kém hơn một chút nhưng đều là người có chút thực quyền, kỳ thật so với đám huân quý đã không có thực quyền còn bị chèn ép thì tốt hơn nhiều. Hai cô nương nhìn qua tính cách cũng không tồi, ít nhất sẽ không xuất hiện loại đức hạnh không lên được mặt bàn như vị đại thiếu phu nhân của phủ Sở quốc công kia. *Chú giải 1 Đích thứ nữ Con do vợ cả sinh, nhưng không phải là con gái trưởng. 2 Thứ trưởng nữ Con gái lớn nhất trong nhà, nhưng là do di nương sinh ra. Tĩnh Giang quận vương và lão thái phi đều rất hài lòng đối với hai người con dâu này, vốn dĩ Phùng thị cũng cảm thấy không tệ, nhưng mà trên đời này không có gì là tuyệt đối cả, hiện giờ đã có Nam Cung Mặc đối lập, Phùng thị càng cảm thấy hai người con dâu này chướng mắt. Nhưng lại không biết được trong lòng hai người con dâu bị nàng độc đoán quở trách cũng rất ủy khuất Ngươi chướng mắt chúng ta nhưng ngươi có bản lĩnh để con của ngươi lấy được quận chúa sao? Quận chúa nhà ai lại nguyện ý gả cho một thứ tử? Hơn nữa còn là thứ tử của công chúa đây? “Mẫu thân, đây là thế nào?” Vệ Quân Bác, Vệ Quân Trạch đi đến, sau lưng còn có Vệ Thiến mới mười ba tuổi đi theo. Phùng thị vừa nhìn thấy nhi tử, ánh mắt lập tức trở nên nhu hòa, trừng hai người con dâu, hừ nhẹ một tiếng nói “Còn có thể thế nào? Mẫu thân thật sự bị tức chết!” Xưa nay Vệ Quân Trạch quen khoe mẽ nịnh nọt ở trước mặt mẫu thân, vội vàng rót chén trà tự tay nâng đến trước mặt Phùng thị, cười nói “Xin mẫu thân bớt giận, đừng chấp nhặt với các nàng làm gì?” Nói xong trừng thê tử của mình một cái nói “Còn không cút qua một bên! Ngoại trừ chọc mẫu thân tức giận thì ngươi còn có thể làm được cái gì?” Tiết thị giận đến sắc mặt trắng bệch, Vệ Quân Trạch yêu thích sắc đẹp, sủng mấy thị thiếp tới vô pháp vô thiên nàng không quản được, bây giờ lại còn không phân tốt xấu liền mắng nàng ở ngay trước mặt nhiều người như vậy. Sắc mặt Trầm thị cũng khó nhìn, Vệ Quân Trạch mắng Tiết thị, nhưng mà vừa rồi nàng cũng đứng chung một chỗ với Tiết thị bị Phùng trắc phi giáo huấn đấy. Hiện giờ Vệ Quân Trạch mắng Tiết thị như vậy, so với việc mắng nàng thì có gì khác nhau? Phùng thị được Vệ Quân Trạch khen vài câu, tâm tình lập tức thoải mái không ít. Liếc mắt nhìn Vệ Thiến đứng ở bên cạnh một cái, nhíu mày nói “Ơ, ngọn gió nào đưa nhị tiểu thư tới chỗ của ta thế này.” Vệ Thiến tươi cười, ngọt ngào nói “Không phải là vì Thiến nhi muốn nhanh chóng chạy tới thăm hỏi trắc phi hay sao? Trắc phi cũng đừng sinh khí với hai vị tẩu tử, hai vị tẩu tử là người hiếu thuận nhất.” Phùng thị hừ nhẹ một tiếng, cũng có vài phần sắc mặt tốt với Vệ Thiến, nói “Thật sự là hài tử ngoan, đáng tiếc bản phi lại không có phúc phận nuôi dưỡng nữ nhân.” Vệ Thiến cười nói “Chẳng lẽ Thiến nhi không phải là nữ nhi của trắc phi sao? Thiến nhi thực muốn có một người mẫu thân như trắc phi đấy.” Phùng thị mỉm cười điểm nhẹ lên trán của nàng cười nói “Ngươi nói như vậy, cẩn thận nương ngươi nghe được lột da của ngươi.” Vệ Thiến hừ nhẹ, mặt mũi tràn đầy không vui nói “Di nương nàng chỉ biết quan tâm tam ca, làm gì còn để ý tới ta thế nào? Ta chính là một hài tử không ai thương.” Phùng thị kéo nàng vào trong ngực, cười nói “Thiến nhi xinh đẹp động lòng người như vậy, sao lại không có ai thương cho được, bản phi và phụ vương của ngươi không thương ngươi sao?” Vệ Quân Bác cùng Vệ Quân Trạch ngồi ở một bên, nhìn Phùng thị và Vệ Thiến thân mật, dường như hai người thực đúng là thân sinh mẫu tử vậy. Sau một lúc lâu, Phùng thị kéo Vệ Thiến ngồi xuống bên cạnh mình, mới hỏi “Bác nhi, ngươi nói Vệ Quân Mạch đây là ý gì? Có cơ hội quản gia tốt như vậy nhưng lại đẩy ra, chẳng lẽ là có âm mưu gì?” Vệ Quân Bác ngưng lông mày, đáy mắt cũng có chút nghi hoặc, nói “Chắc có lẽ không. Lần này chính là cơ hội tốt nhất để thế tử phi lấy lại quyền quản gia, tới lần sau bọn họ có muốn thì tổ mẫu và phụ thân cũng chưa chắc sẽ đồng ý.” Không công lại buông tha cho một cơ hội tốt như vậy thực khiến cho người ta có chút mờ mịt không rõ, cũng khiến cho kế hoạch bọn họ vốn đã chuẩn bị tốt trước đó biến thành uổng công vô ích. Nhưng mà vô luận Vệ Quân Bác nghĩ như thế nào thì cũng không thể nghĩ ra lý do mà Vệ Quân Mạch từ bỏ, vô luận từ phương diện nào thì đây đều là hại nhiều hơn lợi. Mẫu tử Phùng thị đã tận sức tranh đoạt phủ Tĩnh Giang quận vương với Vệ Quân Mạch nhiều năm như vậy đương nhiên cũng sẽ không cho rằng Vệ Quân Mạch có ý định buông tha cho vương vị của phủ Tĩnh Giang quận vương. Phùng Thị cắn răng nói “Bản phi mặc kệ bọn họ có âm mưu quỷ kế gì, cũng đừng mơ tưởng có thể nhúng chàm phủ Tĩnh Giang quận vương nửa phần! Về phần nha đầu Nam Cung Mặc kia, chẳng lẽ bản phi còn không đấu lại một nhóc con như nàng?” Vệ Quân Bác ngưng lông mày nói “Mẫu thân, nếu như không có chuyện gì thì nhất định không được đi trêu chọc Nam Cung Mặc. Dù sao, sau lưng nàng còn có công chúa Trường Bình.” Ở trước mặt quyền lực cùng lực lượng tuyệt đối, dù có tâm cơ nhiều hơn nữa cũng không làm nên chuyện gì. Những năm gần đây mẫu thân được toàn quyền trông coi phủ Tĩnh Giang quận vương, công chúa Trường Bình căn bản mặc kệ mọi thứ. Nhưng mà dù có như vậy thì đã thế nào? Một khi công chúa Trường Bình thật sự muốn làm gì, chỉ cần một câu bọn họ căn bản là vô lực ngăn cản. Lục đục với nhau trong hậu trạch đến cùng chỉ là chuyện vụn vặt, nếu muốn nắm giữ phủ Tĩnh Giang quận vương thì bọn hắn nhất định phải vượt qua Vệ Quân Mạch đạt được vị trí Tĩnh Giang quận vương thế tử. Mà chuyện này. . . Dễ làm như vậy sao? Ít nhất trong lúc hoàng thượng còn tại vị thì có lẽ sẽ không có khả năng. Hoàng thượng tại vị, sau lưng Vệ Quân Mạch* lại có hai vị vương gia ủng hộ, coi như là thái tử cũng không thể dễ dàng động đến hắn được. Nhưng mà đợi đến tương lai thái tử đăng cơ. . . *Cái chỗ này trong raw tác giả ghi là Vệ Quân Bác, có lẽ là ghi nhầm. Vệ Quân Bác lâm vào trầm tư, đáy mắt ánh lên hào quang dã tâm bừng bừng. Phùng thị có chút lơ đễnh đối với lời cảnh báo của con mình, nàng bị công chúa Trường Bình đè đầu nhiều năm như vậy, chẳng lẽ còn phải tiếp tục để con dâu của công chúa Trường Bình cưỡi lên đầu hay sao? Mơ tưởng! “Khởi bẩm trắc phi, quản sự Thư Vân viện tới đưa vật thưởng của thế tử phi.” Ngoài cửa, quản sự ma ma cung kính bẩm báo nói. “A?” Phùng Thị giương mắt, hỏi “Nam Cung thị thưởng cái gì?” Ma ma dường như không có nghe thấy cách xưng hô của Phùng thị, thanh âm cung kính nói “Hồi trắc phi, thế tử phi thưởng cho mỗi người trong phủ bổng lộc một tháng.” Phùng Thị khinh thường xùy cười một tiếng nói “Bản phi còn tưởng rằng thế tử phi hào phóng đến cỡ nào, mang theo nhiều đồ cưới vào cửa như vậy, chẳng qua cũng chỉ có thế.” Cũng không khác với vật thưởng mà Trầm thị và Tiết thị vào cửa lúc trước. Quản sự ma ma nhìn Phùng thị, thấp giọng nói “Mặt khác thế tử phi còn ban thưởng cho Thư Vân viện và hạ nhân trong viện của công chúa, nha hoàn nhị đẳng mỗi người ba lượng, nha hoàn nhất đẳng mỗi người mười lượng, quản sự mỗi người hai mươi lượng.” Ánh mắt Phùng thị che phủ hàn ý, trầm giọng nói “Nàng đây là có ý gì? Trong nội viện của vương gia và lão thái phi cũng là như thế?” Quản sự ma ma nói “Trong nội viện cửa vương gia và lão thái phi chỉ được bổng lộc một tháng.” Nhớ tới vật thưởng bên Thư Vân viện, quản sự ma ma liền không nhịn được có chút đỏ mắt. Nếu như thế tử phi chia thưởng đầy phủ, dựa theo phẩm cấp của bà cũng có thể có hai mươi lượng. Hôm nay lại chỉ được bổng lộc một tháng. “Rầm!” “Hay cho Nam Cung Mặc!” Phùng Thị nghiến răng nghiến lợi vỗ mặt bàn, lạnh lùng nói “Nàng đây là ý gì? Xem thường phủ Tĩnh Giang quận vương sao?” “Mẫu thân.” Vệ Quân Bác nhíu mày nói “Mẫu thân bớt giận. Hà tất phải tức giận vì chuyện khen thưởng nô tài như thế? Huống chi… Khen thưởng bao nhiêu là ý nguyện của thế tử phi. Đặc biệt trọng thưởng tiểu viện của mình và bên viện của công chúa cũng không có gì sai cả.” Về sau còn phải sinh sống lâu dài ở trong viện của mình đấy, với cả công chúa không chỉ là bà bà mà còn là người có thân phận cao nhất trong phủ Tĩnh Giang quận vương, nói ra cũng không tìm được chỗ nào sai sót. Phùng Thị hừ lạnh một tiếng, cười lạnh nói “Hừ! Nam Cung Mặc cuồng vọng tự đại, bản phi ngược lại muốn nhìn xem nàng có bao nhiêu bổn sự. Chuyện này, thái phi đã biết chưa?” Quản sự lắc đầu nói “Bên thái phi chỉ sợ còn chưa biết đâu, nhưng mà. . . Rất nhanh sẽ biết được.” “Còn không mau đi làm! Cũng tốt, để thái phi biết rõ vị tôn nhi tức phụ mới vào cửa của bà hiếu tâm như thế nào!” “Vâng, trắc phi.” Quản sự ma ma hành lễ rồi vội vàng cáo lui. Trên mặt Phùng Thị lộ ra nụ cười hài lòng, nàng không cần tự mình ra tay đối phó Nam Cung Mặc, tự nhiên sẽ có người giúp nàng đấy. Hoàng gia tế tổ không có việc của nữ quyến, sáng sớm Nam Cung Mặc đã bị đưa đến biệt viện Yến vương phủ cùng Yến vương phi trò chuyện. Yến vương phi xuất thân danh môn, tính cách đoan trang, rộng lượng, đối với trượng phu thập phần xem trọng, tự nhiên đối với ngoại tôn duy nhất của Yến Vương cũng rất chu đáo. Cho dù là Nam Cung Mặc không thích những người lá mặt lá trái* như vậy nhưng cũng sẽ không bộc lộ sự phiền chán cùng lạnh nhạt ra bên ngoài. Đến thời điểm cần phải đến hành cung, hai người liền đứng dậy rời đi.*lá mặt lá trái chỉ sự tráo trở, lật lọng, hay giả tạo gì đó... ở đây theo ta nghĩ Mặc tỷ chắc nói Yến Vương phi, cơ mà ta thấy bà ý tốt mà~Trong hành cung sớm đã có không ít nữ quyến các gia tộc cùng nữ quyến các vị quan chức bản địa theo từ Kim Lăng tới, vừa nhìn thấy Yến vương phi đến, đều dồn dập tiến lên hành lễ, đồng thời cũng nhìn nữ tử đi bên cạnh Yến vương phi. Chỉ thấy thiếu nữ kia một thân y phục bạch nguyệt, dung mạo tuyệt mỹ, khóe môi mỉm cười, giống như tiên nữ bước ra từ trong tranh. Nếu không phải đã biết Yến vương cùng vương phi lần này không hề mang quận chúa tới đây, chỉ sợ họ liền đã cho rằng đây là một vị tiểu Quận chúa của Yến vương quý phủ."Tam tẩu, ngươi đã đến rồi." Một âm thanh lanh lảnh vang lên cắt đứt ngờ vực của mọi người, Nam Cung Mặc ngẩng đầu liền thấy một mỹ phụ trung niên, một thân hoa phục, dung mạo tinh xảo, đang bước nhanh tới, hướng về Yến vương phi cười duyên nói. Yến vương phi mỉm cười gật đầu, "Để đệ muội đợi lâu." Hiển nhiên nữ tử này chính là Chu Vương Vương Phi nhẹ nhàng đánh giá Nam Cung Mặc đang đứng bên người Yến vương phi, mắt phượng khẽ hất cười nói "Vị này chính là Đại tiểu thư của Nam Cung gia sao?"Nam Cung Mặc tiến lên một bước, khẽ nhún gối hành lễ, "Nam Cung Mặc gặp Chu Vương Phi.""Khá lắm, rất thông minh." Chu Vương Phi che miệng cười nói "Quân Mạch quả nhiên là hài tử có phúc, Tam ca cùng Lục đệ lần này hẳn là yên tâm đi." Lời này của Chu Vương Phi vừa nói ra, mọi người liền biết rõ thân phận Nam Cung Mặc. Trong lúc nhất thời nhìn về phía Nam Cung Mặc, ánh mắt trở nên càng phức tạp, có kinh ngạc, cũng có cả tiếc hận cho tương lai vận mạng của nàng, tự nhiên cũng không thiếu được có chút hả hê. Chỉ là, thân phận thiên kim của Sở quốc công dù có như thế nào thì vẫn làm cho đại đa số các nữ quyến kiêng dè không vương phi kéo tay Nam Cung Mặc cười nói "Đương nhiên là vậy rồi, Vương gia chúng ta đối với đứa nhỏ này cũng là khen không dứt miệng đây, thường nói rằng phụ hoàng từ ái đã tìm cho Quân Mạch một thê tử tốt."Đối với lời khích lệ của Yến vương phi, Nam Cung Mặc cũng thuận thế hợp tác, bày ra dáng dấp ngượng ngùng, khiến Chu Vương Phi cười thật sảng đế bệ hạ đương nhiên sẽ không có thời gian mà đánh giá Nam Cung Mặc có phải là một thê tử tốt hay không, nhưng nếu hai bên đối việc kết hôn này đều hết sức hài lòng thì tự nhiên là muốn cảm tạ hoàng đế anh minh cùng từ ái, đã tạo ra một đoạn lương duyên. Nghe xong lời này của Yến vương phi, những người ở đây đều nhìn về phía Nam Cung Mặc, ánh mắt càng nhiều hơn mấy phần suy nghĩ sâu sắc cùng thận trọng. Hiển nhiên, Yến vương điện hạ đối với thê tử của ngoại tôn mình là phi thường hài lòng. Mọi người đều biết, tính cách cùng tác phong làm việc của Yến vương điện hạ vô cùng nghiêm túc, muốn làm hắn vui lòng, quả nhiên là so với lấy lòng thái tử điện hạ còn khó hơn nhiều. Yến vương điện hạ mười chín tuổi đã ra canh giữ U Châu, hàng năm chống trả thế lực còn sót lại của Bắc Nguyên, chiến công tại trong nhóm hoàng tử xem như là đứng đầu. U Châu U Vân được phòng vệ càng là chắc chắn, vì vậy giang sơn Đại Hạ mới được an bình. Vì vậy, so với mấy vị đại thần ở trong triều kia, vị huynh đệ ở xa trấn U Châu, tay nắm trọng binh, Yến vương điện hạ, mới là người mà thái tử điện hạ cần lôi kéo nhất bây vậy, Đại tiểu thư Nam Cung gia đã có Yến vương điện hạ làm chỗ dựa, bất kể là ai cũng phải kiêng dè mấy vương phi trước mặt bọn họ nói như vậy tự nhiên cũng là có ý định lót đường cho Nam Cung Mặc, nhìn lướt qua vẻ mặt khác nhau của mọi người, nàng mỉm cười vỗ tay Nam Cung Mặc nói "Những người đứng tuổi như chúng ta nói chuyện sẽ làm các tiểu cô nương như ngươi nghe thấy nhàm chán, Mặc nhi cùng những cô nương này ra ngoài tâm sự đi. Các ngươi tuổi gần nhau, cũng có thể thoải mái làm quen trên đường đi."Yến vương phi ném ra cành ô-liu, không tiếp chính là kẻ ngu thiếu nữ lục y nhanh chân bước ra, cười nói "Đa tạ vương phi, lần đầu gặp mặt Nam Cung tiểu thư, chúng ta cũng muốn nói chuyện một phen."Yến vương phi mỉm cười đánh giá thiếu nữ kia một chút, cười nói "Đây là... Tam tiểu thư Tạ gia? Bản phi vẫn là hai năm trước mới gặp ngươi một lần, bây giờ cũng đã trở thành một đại cô nương rồi a."Bên cạnh một cái nữ quyến cười nói "Chính là nhà chúng ta Tam nha đầu, Vương Phi có thể nhớ tới nàng là phúc phận của nàng. Còn không bái kiến Vương Phi.""Tạ Bội Hoàn gặp Vương Phi.""Hài tử ngoan, các ngươi ra ngoài dạo đi." Yến vương phi cười nói. Lục y thiếu nữ nhẹ nhàng cúi đầu, kéo Nam Cung Mặc ra cửa. Những cô nương khác cũng chỉ chầm chậm mà theo ra ngoài, trong lòng thầm hận Tạ Bội Hoàn đã giành trước một bước."Tam tẩu đối với Nam Cung tiểu thư đúng là thật tốt." Trong đại sảnh, Chu Vương Phi cười vương phi nói "Vương gia chỉ có một tiểu ngoại tôn là Quân Mạch, huống hồ Nam Cung cô nương lại là một tiểu hài tử thông minh hiếm thấy, ta ngược lại cảm thấy rất thích."Nghe xong lời nói của Yến vương phi, trong lòng mọi người đều dồn dập cân nhắc Vị Đại tiểu thư của Nam Cung gia này từ trước chỉ nghe mọi người nói qua, nhưng hiếm có người từng thấy. Đại đa số mọi người đều đoán được là Nhị tiểu thư, Nam Cung Thù không chịu gả cho Vệ Quân Mạch nên mới nhớ tới còn có một trưởng nữ là Nam Cung Mặc, chỉ là bây giờ xem ra Yến vương phủ tựa hồ cũng không hề tức giận mà ngược lại là đối với vị Đại tiểu thư của Nam Cung này hết sức hài lòng? Xem ra vị đại tiểu thư này xác thực không phải là một nhân vật đơn giản."Ta cũng cảm thấy Đại tiểu thư so với Nhị tiểu thư thích hợp với Quân Mạch hơn. Trường Bình chỉ có một tiểu nhi tử là Quân Mạch, thân phận Đại tiểu thư của Nam Cung gia mới xứng, Nhị tiểu thư rốt cuộc là chênh lệch một ít."Yến vương phi nhàn nhạt liếc Chu Vương Phi một cái, nói "Đệ muội nói gì vậy, người được phụ hoàng chỉ hôn cho Quân Mạch nguyên bản chính là Đại tiểu thư Nam Cung gia, chẳng lẽ, còn có thể khiến Quân Mạch phải uỷ khuất lấy một thứ nữ hay sao?" Ý tứ, ý chỉ bệ hạ vừa xuống chính là Nam Cung Mặc, căn bản không có chuyện gì liên quan đến Nam Cung Thù. Về phần nghĩ xấu người khác, tốt nhất chính mình nên quên đi. Bệ hạ tự nhiên là sẽ không sai, vì lẽ đó sai chỉ có thể là do người khác lĩnh hội sai ý chỉ của bệ hạ. Về phần Nam Cung Thù, nói là thứ nữ, nhưng sẽ thật sự nguyện ý tay không đi làm đương gia Thiếu phu nhân? Xem phân thượng của Nam Cung Hoài, thứ tử không có quyền thừa kế còn tạm khỏi đại sảnh, một đám cô nương liền đi tới hoa viên. Nam Cung Mặc tùy ý để Tạ Bội Hoàn kéo mình đi, một bộ mặt thản nhiên quan sát thiếu nữ trước mắt. Tạ Bội Hoàn không phải là nữ tử xinh đẹp nhất ở đây, cũng không ăn mặc giống những nữ tử hào hoa phú quý, nhưng lại làm cho người khác cảm thấy hết sức vừa mắt. Phát hiện ánh mắt đánh giá của Nam Cung Mặc, Tạ Bội Hoàn mỉm cười nháy mắt một cái, thấp giọng nói "Chúng ta đi mau."Nam Cung Mặc nhíu mày, thuận theo nàng mà chạy về phía trước. Nàng cũng không hy vọng sẽ kết giao tình cùng với nhiều người. Dù sao một vị Đại tiểu thư của Nam Cung gia chưa bao giờ xuất hiện tại thành Kim Lăng, một cô nương bị chỉ hôn cho vị Tĩnh Giang Quận Vương thế tử không có một chút tiền đồ nào, lại cần Yến vương phi trước mặt cho mình mặt mũi, chắc hẳn sẽ có ít người thành tâm muốn kết nhiên, đợi khi hai người đi đến một góc của hoa viên, phía sau cũng chỉ còn không quá hai, ba Bội Hoàn nhìn phía sau một chút, cười nói "Vừa muốn tại trước mặt của Yến vương phi mà xuất hiện, cũng lại bận tâm đến bộ mặt của mình, nên do dự có nên... Hì hì, làm các nàng tức chết hay không."Nam Cung Mặc có chút buồn cười mà nhìn nàng nói "Vậy ngươi vẫn làm là có ý gì?"Tạ Bội Hoàn nói "Ta đương nhiên là muốn xuất hiện trước mặt của Yến vương phi trước, thuận tiện làm các nàng tức chết. Mặt khác, ta cảm thấy ngươi cùng những người khác không giống nhau.""Ta cũng cảm thấy ngươi không giống họ, ta là Nam Cung Mặc, hân hạnh làm quen."Tạ Bội Hoàn mỉm cười, "Ta là Tạ Bội Hoàn, Tam tiểu thư Tạ gia." Tác giả Thể loại Ngôn Tình, Xuyên KhôngNguồn Editor AgehakunTrạng thái Còn TiếpSố chương 63Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Người may mắn gặp cái may, người xui xẻo lại gặp cái chính là con hoang, phụ thân không rõ, mệnh danh Quỷ Nhãn thế tử*.Nàng thì khắc mẹ, vừa sinh ra mẫu thân liền mất, chính là thiên kim tiểu thư của phủ quốc bị người của toàn thành sợ hãi ghét lại bị chính phụ thân mình tống đi, phải ẩn cư nơi hương chúng ta đều xui xẻo như vậy, không bằng hẹn ước cùng nhau tạo tai họa trên thế gian?Nam Cung Mặc, danh chấn Á Châu "Thiên diện yêu nữ"*, nhất thời đen đủi bị con gà mờ làm nổ thuốc nổ, bị chết oanh oanh liệt liệt. Lại mở mắt ra, đã trở thành trưởng nữ phủ Sở quốc công của hoàng triều Đại cư nơi hương dã, hái thuốc, giết người, lúc không có chuyện gì làm thì liền bắt nạt sư phụ. Vốn cho là sẽ được tiêu diêu tự tại mãi, nhưng ai ngờ thánh chỉ từ trên trời giáng xuống ban cho nàng một cái hôn ước...Phụng chỉ lấy chồng, ngoài sáng Bồ Tát, trong lòng Tu La, triều đình lẫn giang hồ giao du hết thảy. Chỉ là…Tĩnh Giang Quận Vương thế tử phi hỏi "Phu quân, có người báng ta, nhục ta, khinh ta, cười ta, bắt nạt ta, tiện ta, nên xử phạt làm sao?"Thế tử lãnh đạm nói "Ngươi hãy đánh hắn, đá hắn, đạp hắn, lấy châm đâm hắn. Nếu chưa thỏa mãn, ta thay ngươi làm thịt hắn!"Chính xác là một nam tử lãnh khốc xấu bụng.***​*Quỷ Nhãn thế tử Thế tử mắt quỷ *Thiên diện yêu nữ Yêu nữ nghìn mặt

thịnh thế y phi