Có ai để tựa nương ngày sương lạnh Thu từ ấy trong anh buồn xa vắng Chút hanh vàng khoảng lặng hững hờ buông Ngày em xa mùa thu cũng chẳng còn Thương em lắm màu son phai nhạt mãi Em có nhớ nơi này khi nắng trải Sưởi ấm lòng qua tê tái chiều đông Cà phê sầu quán cũ nép bên sông Anh thẩn thờ nghe điệu đàn lạc giọng Thu ước mộng anh mơ ngày trở lại
Một bức tranh "Mùa vàng" nơi rẻo cao Tây Bắc thật đẹp và bình yên. Bạn đang đọc bài viết Bức tranh mùa vàng nơi 'cuối trời Tây Bắc' tại chuyên mục Văn hóa của Báo Nông Nghiệp Việt Nam. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư baonongnghiepdientu@gmail
Chất thơ vốn có trong hiện thực, bởi nếu không có mùa thu đẹp đẽ của cuộc đời, không thể có mùa thu của thi ca. Đối với Chế Lan Viên, bản thân hiện thực đã là "một nửa" của bài thơ - đó chính là vẻ đẹp "mùa thu" vốn có trong cuộc sống, và một nửa còn
Tháng 9 mùa này trên đất lạ quê xa . Mỗi khi lá trở màu con nhớ cha da diết . Nhớ vòng tay từng ôm con cha siết . Nhớ nụ cười hiền ngày ấy tiễn con đi" Tháng 9 mùa này đánh dấu 19 năm rời khỏi mảnh đất hình chữ S. Xứ lạ giờ đây đã là nhà. Mùa thu nơi này cũng đẹp.
Như mùa xuân này. 3.2 Bài thơ 4 chữ về mùa xuân số 2 - sưu tầm. Mùa xuân cỏ cây Mưa phùn hương lạ Gió nói gì đây Em hồng đôi má. Anh đi chăm cây Vườn em ngọt quá Nấn ná nơi đây Xin em dăm quả. Em gái ngọt ngào Tiễn người đi xa Vẫn hồng đôi má Lòng em nở hoa. Mùa xuân
7A9Aq. Intro [Am] Nhớ ôi là nhớ, khung trời xa [Dm] xưa Nhớ ôi là nhớ, con đường nên [C] thơ Nhớ ôi là nhớ, khung trời xa [Dm] xưa Nhớ ôi là nhớ, con đường nên [Am] thơ [E7] 1. Mùa [Am] thu nơi đây tôi [F] nhớ Nhớ [E7] thương thành phố xa mờ Mà [Am] bao năm qua tôi [F] đã Đi [E7] về trên những đường [Am] xưa Mùa [Dm] Thu nơi đây lạnh [G] lùng Từ [C] nay phương xa trời [E7] rộng Lòng ai có nhớ ai [F] không Còn [E7] tôi nỗi nhớ vô [Am] cùng ĐK Mùa [F] Thu nơi xưa dịu [Dm] dàng Giờ [G] trong tôi nghe muộn [C] màng Tình [F] yêu cho anh một [B7] ngày Rồi một ngày nào đã [E7] phai Về [F] đây khi tôi ngồi [Dm] lại Niềm [G] đơn ôi còn [C] dài Từng [F] đêm xuôi vai rã [B7] rời Một [E7] đời chưa giất ngủ [Am] say 2. Mùa [Am] Thu im trong đêm [F] vắng Có [E7] ai hiểu thấu cho lòng Từ [Am] nơi con tim say [F] đắm Không [E7] còn yêu mãi ngàn [Am] năm Mùa [Dm] Thu không bao giờ [G] gần Về [C] bên tôi xin một [E7] lần Một lần thôi hết xa [F] xăm Một [E7] lần đưa thấy âm [Am] thầm Outro [Am] Nhớ ôi là nhớ, khung trời xa [Dm] xưa Nhớ ôi là nhớ, con đường nên [C] thơ Nhớ bao ngày tháng bên đời cho [Dm] nhau Nhớ ôi [E7] nhớ, ngày [Am] xưa
Giải tríNhạcLàng nhạc Thứ năm, 28/1/2021, 0500 GMT+7 Rapper Mr. T - tác giả ca khúc "Thu cuối" đình đám một thời - ra MV "Aquaman" hôm 26/1, sau hai năm vắng bóng làng nhạc. Aquaman được Mr. T lấy cảm hứng sau khi chia tay một cuộc tình. Chàng trai trong bài hát là một cao thủ tình trường nhưng cuối cùng vẫn thất bại khi không thể chiếm được trái tim người mình yêu. Ca khúc có nhiều câu tôn vinh phái đẹp như "Vẻ ngoài kiêu kỳ, nét lạnh lùng bên trong thú vị. Em thu hút, mọi ánh nhìn, rồi vờ như mọi chuyện không hề có chủ ý", "Phụ nữ đẹp nhất là khi họ không thuộc về bất kỳ một ai". Bài hát trẻ trung, vui vẻ hơn các ca khúc trước kia của Mr. T như Thu cuối, Nothing in your eyes... MV "Aquaman" của Mr. T. Video Nhân vật cung cấp. Mr. T không thể hiện nhiều kỹ thuật đang trở thành trào lưu trong rap hiện đại như punchline câu châm biếm, word-play chơi chữ. Anh muốn khai thác vẻ đẹp mộc mạc của rap Việt thời kỳ đầu, khoảng 10 năm trước. MV có phần âm nhạc sôi động, qua bàn tay sản xuất của Khắc Hưng. Phần hình ảnh rực rỡ, với không gian 3D được xây dựng chủ đạo bằng gam màu hồng neon. Rapper Mr. T. Ảnh Nhân vật cung cấp. Mr. T cho biết anh không tận dụng thời điểm rap Việt "lên ngôi" để ra MV. "Ca khúc Aquaman là một trong những bài hát tôi ấp ủ từ vài năm trước. Trong thời điểm dịch bệnh, tôi muốn ra mắt sản phẩm mang màu sắc, giai điệu tươi tắn, vui vẻ để khích lệ tinh thần mọi người", Mr. T nói. Sau Aquaman, anh sẽ ra mắt một số bài rap chủ đề xã hội. Mr. T, Yanbi và Hằng Bingboong hát bài "Thu cuối" do Mr. T, Yanbi sáng tác. Video Red tên thật là Tằng Quốc Anh, sinh năm 1991 tại Hà Nội. Từng là sinh viên Học viện Ngoại giao nhưng anh rẽ ngang sang nghệ thuật. Anh được biết đến qua các hit Bản sắc Việt Nam 2010, Thu cuối viết chung với Yanbi, 2012, Ăn gì đây hát chung Hoà Minzy, 2015. Anh hoạt động ở TP HCM, thử sức nhiều vai trò như làm MC, tham gia các game show truyền hình, viết nhạc phim...Hà Thu
Thơ Cuối Thu Cảm Xúc ❤️️ Chùm Thơ Tiễn Thu Hay Nhất ✅Sưu Tầm Những Bài Thơ Về Cuối Thu Hay Nhất Chia Sẻ Cho Bạn Đọc. Những Bài Thơ Cuối Thu Hay Nhất Chùm Thơ Cảm Xúc Cuối Thu Thơ Lục Bát Cuối Thu Hay Đặc SắcThơ Cuối Mùa Thu HayNhững Bài Thơ Tình Cuối Mùa Thu Thi VịThơ Tình Cuối Thu Cảm XúcThơ Chiều Cuối Thu Lãng MạnThơ Cuối Thu Hà Nội Hay Sâu SắcTập Thơ Cuối Thu Đầu Đông Chọn LọcBài Thơ Cây Bàng Cuối Thu Bài Thơ Cuối Thu Của Hàn Mặc Tử Thơ Tình Cuối Mùa Thu Của Xuân QuỳnhBài Thơ Nắng Cuối Thu Ngắn Hay Nếu bạn là một người yêu thích mùa thu và sự lãng mạn thì không nên bỏ qua những bài thơ cuối thu hay nhất sau đây. Mùa Thu Chờ ĐợiTác giả TTL Dường như xa nên mùa thu đến muộnVà vội đi theo những lá vàng rơiXa xôi quá nên mùa thu chẳng đợiThu qua rồi, còn ai nhớ mùa thu Chiều công viên, chờ ai, ngồi đếm láRơi phủ đường những chiếc lá đơn côiGió thu heo may, gió lùa tóc rốiGhế đá buồn như cũng nhớ bóng đôi Lời đá vàng khắc xưa còn đậm nétThạch thảo điểm trang đá vẫn xuân thìLời còn đó, thời gian ghi vết ấnChuyện đá vàng sương khói mấy mùa thu Chiều cuối thu, ghế buồn, nhìn bóng lẻViết bài thơ thả theo lá vàng rơiThu đến, thu đi, mùa thu không đợiTiễn thu đi … lại mong đợi thu về. Tiễn ThuTác giả Nguyễn Quang Long Đông đã sang tiết trời se lạnhTiếng mưa đông hưu quạnh trong timThu vàng lặng bước im lìmRa đi để lại trong tim mọi người Thu đi rồi lá vàng rơi lạiChút nắng vàng còn lại cuối thuĐâu đây tiếng gió vi vuVờn lên trên lá sương mù nhẹ bay Kể từ buổi chia tay ngày ấyKỷ niệm thu dần thấy cách xaThời gian không thể xóa nhòaBóng hình em đã thắm hoa bốn mùa Đêm nghe thấy gió đùa trên làĐảo chao cành đã ướt trong sươngGửi em trăm mến ngàn thươngTrăng treo đỉnh núi vấn vương lòng người Thu đi rồi lá vàng rơi lạiĐể đông về se lạnh đêm nayTìm đâu hơi ấm bàn tayMơ sao ước hẹn những ngày bên nhau. Cuối thuTác giả Vũ Thắm Cuối thu rồi nắng cũng đỏng đảnh ghêLúc buồn, lúc vui, chiều thì nhạt nắngThức cho đêm dài, mùa thu bàng bạc trắngNhớ ai đến mềm lòng, ai mến thương ơi Thu đứng một mình nghe gió khóc chơi vơiĐường phố mờ xa, ánh đèn như mắt thứcĐêm đi mòn nỗi buồn cô đơn nhấtKhông có anh nên tự hát một mình Giây phút này là ngôn ngữ của đêmĐang trải rộng cho tình yêu trò chuyệnĐêm sâu thẳm tới những điều thầm kínKhoảnh khắc này xin được mở ra! Gió! Rất nhiều, gió từ đâu thổi tớiGọi rong chơi dan díu những nỗi niềmTình yêu chín đến tận cùng yêu dấuDính vào nhau bằng nhựa của trái tim. Vào đôngTác giả Hạnh Kim Ngọn gió vô thường đã cuốn trôiÁng mây chênh chếch phía lưng đồiTrời hanh lịm tắt dần ngã bóngTừng vạt nắng vàng phai rớt rơi… Làm sao tuôn được vần hoạ xướng?Cả trời mơ mộng với yêu thương?Thu đã quay đi, quay lưng vội!Ngẫu hứng thi ca cũng chơi vơi… Thu đã đi về chốn xa xôi…Vương vấn hồn thơ vụn… rã rời..Biết chặng tình thu là vô lối?Sao còn khao khát nhớ thu ơi? Bờ vai gầy mỏng càng thêm buốtĐông đến! sương rơi lạnh cả ngườiTìm đâu con nắng vàng xưa hỡi?Gom về sưởi ấm mảnh tình côi? Bốn mùa hoa cỏ! Phải buông xuôi!Mùa đổi mùa sang dạ rối bờiTiếc thu lạ lẫm dòng thơ lạnhCo cụm cả vần mãi mà thôi…! Tàn thuTác giả Phạm Vậng Mùa thu đi cuốn theo bao nhiêu láChiều đông về thêm giá lạnh hồn aiSương giăng mờ che phủ mỗi sớm maiNhư nhắc nhở mùa đông dài tê tái Mùa thu đi rồi mùa thu trở lạiNgười ra đi sao mãi chẳng quay vềThương nhớ nhiều cách biệt mấy sơn khêYêu nhau rồi để tình xa vạn lý Ngày chia ly dày theo trang nhật kýĐêm ùa về bao kỷ niệm hoài thươngƯớt mi huyền ngấn giọt lệ sầu vươngLòng hoang hoải trong đêm trường lạnh giá Xưa Tô Thị ngóng trông chồng thành đáDạ chung tình ngàn đời đã lưu danhNay đông về sao chẳng thấy bóng anhNgõ vắng tanh liễu buông mành phủ lối Hôm chia ly ánh mắt nhìn bối rốiMôi kề môi sao nghe lạnh vòng tayChiều thu tàn đơn lẻ cánh nhạn bayNhắn gửi thay hãy quay về anh nhé..! Đọc thêm 🌿Thơ Mùa Thu Lá Vàng Rơi🌿 Chùm 35+ Bài Thơ Hay Nhất Chùm Thơ Cảm Xúc Cuối Thu Cùng thưởng thức chùm thơ cảm xúc cuối thu sau đây bạn nhé! Cảm xúc cuối mùa thuTác giả Đỗ Kim Quang Khi từng chiếc lá cuối mùa thu rụng xuốngLà anh biết thời gian đang lặng lẽ trôi điKhi từng sợi tóc dần pha sương trên mái đầu sắp luốngCó còn không năm tháng tuổi xuân thì ? Nhưng vì sao trong đôi mắt em vẫn long lanh những hạt sươngĐể anh thấy mùa thu luôn nồng nàn khát vọngVà vì sao trong đôi mắt em vẫn ngời lên màu tươi của những cánh hoa hườngCho anh hiểu thế nào là tình yêu cháy bỏng Dẫu mai này tình có chia về hai lốiThì em ơi…! Hãy gắng nhớ phút giây nàyĐừng trách nhau xem ai là người có lỗiKhi cuộc đời ta đã có những nồng say Người yêu hỡi ! Thời gian không đứng đợiCứ vùn vụt trôi đi tàn nhẫn, lạnh lùng…Cuốn theo tuổi thanh xuân về nơi xa vời vợiChỉ còn lại tình yêu ngời sáng, thủy chung Nếu đã yêu, thì em ơi đừng do dựCuộc đời này chẳng mãi với thời gianTa hãy sống như mây trời viễn xứĐược chắp cánh bay trên sóng nước non ngàn. Thu đã đến…rồi đi…không trở lạiMùa thu sau chẳng giống trước bao giờChỉ khoảnh khắc tình yêu đôi ta còn sống mãiMặc thời gian, trở ngại vẫn nên thơ Vậy em nhé cùng vun đắp giấc mơĐể tình yêu sẽ tới nơi mà ta gọi là Bến bờ hạnh phúc! Ảm đạm cuối thuTác giả Đỗ Mỹ Loan Ngày về nhiều trăn trởBút nghiên cũng âu sầuBài thơ còn dang dởTứ chìm tận nơi đâu? Đêm lạc vào ác mộngNhững hình nhân lạnh lùngCho con tim xao độngNghĩ hoài chuyện mông lung Muốn viết sao ngần ngạiCon chữ khóc âm thầmCõi phù vân tê táiDễ gì nhớ trăm năm? Thôi đành buông tay nắmTất cả là hư khôngNước mắt thôi ướt đẫmCùng thơ trải nỗi lòng Cuối thu trời ảm đạmSương mờ chừng giăng giăngTách cà phê nóng ấmCho vơi bớt nhọc nhằn Cuối thuTác giả Hải Hoàng Đã cuối Thu rồi sắp lập ĐôngHai ta cách trở lạnh cô phòngTình yêu vẫn đợi luôn chờ ngóngÁi thắm hoài mơ được mặn nồng Kẻ ở trân mây ao ước vọngNgười nơi góc bể mãi thầm mongUyên ương sánh bước chung đường mộngHạnh phúc bên nhau vợ với chồng …. Cuối thuTác giả Lâm Xung Thu đang về cuối nẻoTình bạc bẽo Theo sauSao thu quá vội vàngTình ơi sao bội bạc Mang hồn ta đi lạcPhiêu lưu dạt phương trờiLạc mất mùa thu ơi…Rồi một thời chợt tỉnh Nhìn mùa thu lá rụngGió mù mịt cuốn đưaLối xưa cũ không vềTa ê chề lặng lẽ Cuối thu buồn vắng vẻEm rẽ lối đi rồiVề phương ấy xa xôiTừng hồi cơn gió lạnh Lướt nhanh qua khe cữaCòn đâu tựa mái đầuVà hơi ấm vành môiNgồi cô đơn mà nhớ Lời thề xưa tan vỡChút kỷ niệm không cònMỏi mòn quá thu ơiTình đời ôi… Băng giá Thu qua vộiTác giả Hà Thu Nhìn lá rụng bay đầy ngõ nhỏBiết rằng là đông cố tình sangMùa thu đi quá vội vàngMang theo kỷ niệm …riêng mang giọt sầu Tôi nhớ mãi mùa ngâu năm trướcNơi chốn này ước được nên duyênHẹn nhau kết nối mộng huyềnChờ mùa xuân thắm thuyền quyên xuôi dòng Nhưng cũng chỉ là mong và đợiNgười vô tình để lỗi đường tơPhải chăng Nguyệt Lão hững hờHay do phận bạc nên giờ rẽ phân Đông lại đến bao lần rồi nhỉ !Là mấy thu ngẫm nghĩ thêm sầuĐông này người ở nơi đâu…Có còn lưu giữ tình đầu hay quên ? Nếu có thể bắt đền trả lạiNíu thu về để trải lòng thêmĐể nghe lời nói êm đềmĐể nghe gió thổi dịu êm vỗ về. Tạm biệt mùa thuTác giả Tịnh Bình Thôi nhé em…Đừng day dứt nữa mùa thuNhững hàng cây chiếc lá vàng hóa đỏNỗi niềm chi nghiêng bay theo làn gióChấp chới buồn… gợi dĩ vãng mờ xa… Thu bây giờ…Ta chỉ cùng taTrang thơ cũ bài thơ xưa người viếtNhói trong tim chút gì da diếtBiết ngày xưa chẳng thể quay về… Ừ, thu nhé !Chút sầu ta rất khẽLang thang chiều nhặt thương nhớ rưng rưngNhững hoàng hôn mê mải phía sau lưngXao xác gió… này thu ơi… đừng khóc… Tạm biệt thu…Chút hương bay làn tócĐọng hồn ta năm tháng chẳng phai tànDẫu lỡ làng tình mộng giấc mơ tanVẫn thương mãi… một mùa thu xa lắm… Thơ Lục Bát Cuối Thu Hay Đặc Sắc Nếu bạn đang tìm kiếm các bài thơ lục bát cuối thu hay đặc sắc thì không nên bỏ lỡ các gợi ý sau Trách thuTác giả Hoàng Đức Dương Trách thu sao nỡ qua nhanhĐể rơi hạt nắng mong manh bên thềmLá thu ướt đẫm sương đêmBâng khuâng ai bước, gót mềm mong manh… Trách thu sao nỡ qua nhanhĐể mây giăng phủ trời xanh, nắng thu có hết mặn nồng,Ái ân chưa trọn để lòng ai đau? Trách thu sao nỡ qua mauĐể đông về lại rót sầu vào buồn con nhện giăng tơ,Để hồn lữ khách bơ vơ cuối trời. Trách thu sao chẳng một lờiĐưa tôi về gặp lại người trong mơ…Giao mùa giăng mắc cơn mưaMiền thùy dương ấy đến chưa…hay là…? Trách thu sao nỡ đi quaĐể mình tôi nhớ xót xa một người…! Thu tànTác giả Đức Trung – TĐL Thương nàng thơ thẩn chiều nayMắt buồn nhìn lá thu bay cuối đườngBao nhiêu nỗi nhớ, niềm thươngTrong tim giấu kín vấn vương tơ lòng Những ngày hẹn ước chờ mongMà sao chưa gặp để lòng tái têNhớ nhau xin hẹn ngày vềĐừng quên em nhé lời thề hôm nao! Trách trời, trời ở trên caoTrách sông, sông chảy đổ vào biển ĐôngMong ai đừng có thay lòng?Để cho nỗi nhớ bềnh bồng mây trôi. Bây giờ xa cách người ơi!Thu tàn ngắm lá vàng rơi thêm buồn… Hẹn hò thu sauTác giả Nguyễn Đình Huân Mùa thu quay gót lạnh lùngĐể cho tôi cứ nhớ nhung lá vàngLệ thu thánh thót hai hàngChia tay thu đón đông sang gió lùa Thu đi bỏ lại chát chuaMối tình dang dở cuối mùa lá rơiBỏ tôi cùng với chơi vơiThu ơi đi nhé mặc tôi nghẹn ngào Thu về chốn ấy thanh caoVui cùng mây tím khát khao trời chiềuBỏ tôi đau khổ vì yêuĐón mùa đông giá cô liêu bẽ bàng Dù sao thu cũng đã tànCó muốn níu kéo đông hàn đâu choTiễn thu cất bước qua đòMong ngày tái ngộ hẹn hò thu sau Chia ly ta nhớ về nhauNhớ heo may nhớ một màu thu xưaCó lá vàng rớt trong mưaNhớ người con gái vẫn chưa có chồng. Thu sầuTác giả Cỏ Hoang Tình Buồn Dù cho ngang trái giăng đầyTrăm năm bia miệng còn đây lời nguyềnMá hồng phận bạc vô duyênMười hai bến nước mà thuyền không neo. Trời sinh em kiếp bọt bèoGió đưa cuốn đẩy trôi theo sóng chiềuĐường đời còn lại bao nhiêuMà sao oan trái lắm điều thương tâm. Đành thôi lặng lẽ âm thầmHành trang gói trọn…dư âm một thờiBước từng bước giữa chơi vơiÔm theo đau đớn một đời không nhau. Hè sang phượng đã phai màuThu buồn đến vội gieo đau thương sầuMai này biết phải về đâu?Còn thương hãy đến giang đầu tìm nhau. Điểm qua danh sách bài🌼Thơ Lục Bát Về Mùa Thu 🌼Tuyển Tập 85+ Bài Thơ Hay Nhất Thơ Cuối Mùa Thu Hay Sưu tầm thêm các bài thơ cuối mùa thu hay gửi tặng độc giả của Chiếc Lá VàngTác giả Phùng Quang Thuận Nắng vàng hanhCon chim vành khuyênChuyền cành cổ thụHót giai điệu vuiLay tỉnh chiếc lá vàng đang ngủMột mùa xanh về trên cây… Chiếc lá vàng đu đưaHát theo lời chimVi vu …vi vu…Con vành khuyênNghiêng ngó trời xanhChuyền nhanh nhanhQua những cành trơ trụi..! Chim ơiNếu muốn điEm cứ bay điĐừng quyến luyếnChiếc lá vàng…Cho dù lá giống màu chim..! Bây giờ là Mùa ThuLá đà biết hátChim hãy bay điQua nhiều xứ khác… Bây giờ là cuối ThuLá đà học bayKhi khuyên vàng bay điLá cũng sẽ bay theo…chiều gió…Làm đẹp trời Thu… Trời cuối thuTác giả Kiều Oanh Trời thu cuối lá vàng rơi mãiAnh nơi nào mau hãy về đâyVắng anh lá rụng rơi đầyCành xơ xác lá nhìn cây mà buồn Hay chắc tại mưa nguồn gió chướngTình lạc rồi hai hướng hai nơiTình em như lá thu rơiTình anh như ánh trăng nơi cuối ngàn Trăng khuất bóng giữa màng đen kịtHai chúng ta giờ nghịch hướng đườngMuốn xem như chuyện vô thườngMà trong lòng ngực vẫn dường nhói đau Em muốn trách vì sao anh bạcNhưng mà thôi đã lạc bước đờiChúc anh hạnh phúc bên ngườiĐau thương em chuốt anh ơi an lòng Hai mình tại chỉ hồng lơi mốiĐường tình yêu hai lối trách aiLá thu cuối nẻo đường dàiNhìn vàng lá phủ em hoài buồn tênh Ngậm ngùi thu xaTác giả Phuong Tran Thì thôi Thu nhé đừng điể Ai ôm mối tình si đợi chờThu say ướp mộng vàng mơCho tình ướp nhớ dật dờ hư hao Cuốn theo ngọn gió lao xaoCành khô ôm lá nghiêng chao tội tìnhLá rơi rụng lá lặng thinhNgậm ngùi tình lỡ duyên mình dở dang Hắt hiu vàng võ bẽ bàngThì thôi Thu cũng lỡ làng tàn phaiHẹn thề nặng mối tình aiể trăng sầu khuyết bóng dài đêm thâu Cành xơ xác lá còn đâuCũng đành chôn mối tình sâu đáy hồnThu nào ghé mắt môi hônVẫn làn hương cũ say hồn ngất ngây Ngậm ngùi Thu ấy còn đâyTình ơi một cõi hao gầy chơi vơiThu xa cho lá sầu rơiTình xa cho nhớ rã rời hồn nhau. Khóc mùa thu chếtTác giả Diệp Ly Gom lá khô vùi thu vào huyệt lạnhĐêm tủi sầu cô quạnh chít khăn tangMảnh duyên thừa ở đợ ải trần gianĐông buốt giá lỡ làng bao ước vọng. Chuyện ngày xưa bây giờ là ảo mộngSẽ tan theo gió lộng bóng mây trôiVầng trăng nghiêng về miền nhớ xa xôiCho ký ức mồ côi nằm thao thức. Ngọn sầu đông sầu đâu dâng chất ngấtBóng hình quen ẩn khuất bụi thời gianSoi gương đời héo hắt mảnh dung nhanThu lịm chết dở dang mùa thương cũ. Đáy mộ sâu lời thơ buồn héo rủNíu dư hương ấp ủ chút tàn phaiTrả lại người tình một thoáng xa bayĐường nhân thế đọa đày câu duyên kiếp. Thu đã chết trong âm thầm nuối tiếcLời di ngôn rên xiết lối rêu phongGió thì thầm hát khúc hát sầu đôngCho nỗi nhớ mênh mông vùng kỷ niệm. Lệ tràn mi lửa tình đành tắt lịmTiếng kinh cầu tiễn biệt một mùa thơ. Thu phaiTác giả Diệp Ly Chút ký ức vô tình Thu sót lạiChiều hững hờ nhuộm đỏ mảnh hồn ĐôngNgày giận dỗi muốn quên lời đã hẹnĐể hoàng hôn tím thẫm cả nỗi lòng. Ta bé bỏng vô thường như chiếc láNgười xa vời tựa làn gió trên caoĐể một thoáng tình cờ tim chạm khẽTrăm năm sầu ôm trọn cả niềm đau. Thời gian trôi có bao giờ chờ đợiMộng ban đầu theo ngày tháng vùi chônMộ xanh cỏ còn in hằn dấu lệThấm đời nhau vỡ nát cả linh hồn. Ta còn giữ lời thương người buổi trướcNửa nụ cười cho suốt kiếp trầm luânDư âm vọng trong đêm trường thổn thứcSắc Thu phai giá buốt nẻo dương trần. Theo dõi thêm những bài 🌟Thơ 4 Chữ Về Mùa Thu Hay Nhất🌟lãng mạn Những Bài Thơ Tình Cuối Mùa Thu Thi Vị Cùng lắng đọng cảm xúc với những bài thơ tình cuối mùa thi thi vị dưới đây nhé! Nhớ em là nhớ mùa thuTác giả Cường Sơn Đông đến rồi, sao cứ nhớ mùa thuMùa lá rụng, sắc vàng ru tiếng hátÔi mùa thu bầu trời xanh bát ngátGió thu cười, dào dạt cả trời mây Nhớ mùa thu, hay ta nhớ em đâyMắt tình tứ, đôi môi cười dịu ngọtMùa thu đến, mang bao tình thương mếnNhớ đến em, là nhớ đến mùa thu… Cuối ThuTác giả Bounthanh Sirimoungkhoune Cuối thu rồi em ơiTìm đâu một bóng ngườiCơn lạnh đông đưa tớiThêm trạm sầu với đời Cuối thu rồi em ơiSầu sầu vương nhớ ngườiNgó mùa trôi đi đóTừng ngày vẫn xa người Cuối thu rồi em ơiĐêm nay anh vẫn ngồiPhơi sương cuối thu ấyMịt mù cả góc trời Cuối thu rồi em ơiMình vẫn thiếu tiếng cườiĐôi mình đôi xa ấyĐông về tê buốt ơi. Cuối mùa thuTác giả Trần Đức Dũng Chẳng còn gì! góp nhặt cuối mùa thuNhưng riêng em vẫn một mình đơn lẻVạt nắng thu cuối trời chiều rơi nhẹTừng giọt nghiêng như dạ khúc tình buồn Có phải rằng! Mùa đông đến gần hơnEm giấu đi những gì mình chưa nóiHay phải thu vừa đi qua rất vộiMắt ướt vụng về hờn dỗi thời gian Cuối mùa thu hoa cúc chưa thôi vàngPhố em qua trưa chiều trời không nắngChỉ mình em cô đơn trong khoảng lặngCâu hẹn hết rồi rồi tim chẳng bình yên Còn lại gì! Khi đã lỡ tơ duyênTrả anh về nơi hàn huyên nỗi nhớChạm vết đau xưa giật mình bỡ ngỡThu cuối vàng rồi đành lỡ sao quên… Chiếc lá cuối cùngTác Giả Sinh Phạm Anh chẳng về bên em trong lúc cô đơnCăn phòng trống một mình em lặng lẽ…Ngoài khung cửa khoảng trời chiều vàng nghệNhững chiếc lá cuối cùng run rẩy phía hoàng hôn Em đối diện với mình giữa cô đơnĐếm thời gian rớt khỏi tay vội vãEm đặt cược đời mình theo từng chiếc lá…Có thể nào cuộc sống sắp xa em? Em nhớ anh da diết bao đêmNhư Gion – xy hằng đợi chờ ngày cuốiEm gửi vào gió những lời thú tội…Nhưng chẳng bao giờ anh hiểu được đâu! Có lẽ chúng mình sẽ mãi mãi mất nhauNước mắt không xóa nổi ngày ly biệtEm đâu oán trách cuộc đời nhiều cay nghiệtBởi nỗi đau đâu chỉ riêng em… Em từng mơ ước một cuộc sống bình yênNhưng tất cả đã xa tầm tay với…Những chiếc lá cuối cùng kia xin đừng rơi quá vộiBiết đâu anh về kịp giữ lại mùa thu? Rồi tất cả sẽ trở thành hư vôKhi em biết mình sắp trở về cùng cát bụi…Nhưng tình yêu em trao anh chẳng bao giờ tàn lụiDẫu ngày mai em từ giã cõi đời! Tình mùa đôngTác giả Hà Thu Đông vội vã xua tan mùa nắngĐẩy Thu đi khuất rặng trâm bầuMưa nhiều từng đợt lao xaoNửa tim đơn lạnh cồn cào vấn vương Thu đi vội má hường cũng nhạtNhìn lá vàng ngơ ngác tung bayMùa đông ghé vội nơi nàyCung Hằng khuất bởi áng mây giữa trời Gom nhặt lá vàng rơi sót lạiGhép thơ tình luyến ái mùa đôngVới bao nỗi nhớ ngập lòngGởi vào trong gió đợi trông xuân về Mùa đông lạnh tái tê buốt giáSưởi ấm lòng bằng cả tình thơHỏi ai có đợi ? có chờ ?Hãy về sum họp thỏa mơ bao ngày. Thơ Tình Cuối Thu Cảm Xúc Các bài thơ tình cuối thu cảm xúc sau đây sẽ rất phù hợp với những tâm hồn mộng mơ. Nỗi nhớ tình thuTác giả Lục Thủy Trời cuối thu mây sầu giăng ngút mắt!Từng lá vàng hiu hắt rớt, rơi… rơi…Nhớ người thơ nghe nghẹn đắng từng lời…Em đi mãi về phương trời xa đó! Bỏ lại anh trong lặng thầm bỡ ngỡBao thu buồn rạn vỡ trái tim côi!Đã nhiều năm ta cách biệt nhau rồiNên nỗi nhớ còn chơi vơi lạc bước! Người góc bể- chân trời chung mộng ướcMùa thu nào dạo bước sánh vai nhau!Xin tình ta đẹp tựa thuở ban đầu!Luôn trọn vẹn lên ngôi cao tình ái Còn cách biệt đôi lòng hoài khắc khoảiChiều thu buồn trống trải bước chênh vênhĐến bao giờ hết trôi nổi lênh đênhTình lặng lẽ chông chênh cùng nỗi nhớ… Bức thư tình cuối mùa thuTác Giả Bảo Yến Em viết cho anh… Bức thư tình cuối mùa thuCó nắng trải vàng ươm, có nồng nàn hoa cúcCó tiếng sẻ nâu … líu lo ca hátCó cả vườn tình… xào xạc lá vàng bay… Em viết cho anh bức thư này với tất cả đắm sayDấu yêu ơi…! ở phương này em nhớNhớ nụ cười anh, nhớ từng hơi thởNhớ dáng phong trần… đôi mắt ấy… em thương Bức thư tình… không thể nói hết những yêu đươngNhưng là trái tim, là tấm lòng em đấyLà tình em… gửi về phương anh vậyGửi hết nồng nàn… Thư tình cuối mùa thu Bức thư em… là dịu dàng những lời ruHãy bình yên… trong giấc mơ trần thếDẫu vòng tay em, chỉ xinh xinh nhỏ béNhưng nồng nàn… bởi hạnh phúc lứa đôi Bức thư tình, em gửi về nơi ấy xa xôiLà những bâng khuâng khi hoàng hôn qua phốLà những đêm một mình ngắm trăng qua cửa sổNghe đâu đó vọng về… tình khúc Trịnh Công Sơn Bức thư tình… là tất cả nỗi cô đơnEm lặng thầm… “Mơ về nơi xa lắm”Em gửi tới anh này… cả ngàn say đắmGửi nụ hôn nồng… trong Thư tình… cuối mùa thu Tình cuối thuTác giả Trần Thanh Thu sắp hết nên lòng xao động lắmLá vàng rơi vương lối bước chân aiLòng trĩu buồn trong sương tỏa sơm maiEm có thấy cúc vàng đang tàn héo Con tim rối… tình xưa đang liền sẹoThắp lửa lòng đã đến lúc chưa EmCần ánh đèn trong thăm thẳm đêm đenCần sưởi ấm nơi cô phòng vắng lạnh Ngước nhìn lên ánh sao trời lấp lánhĐôi mắt ai đang dõi bước Em điLắng nghe Em lời gửi gió thầm thìTình yêu đó Em ơi Tình yêu đó Lửa sẽ sáng trong lòng Em bừng tỏEm lại yêu như thể… thuở ban đầuKhi tâm hồn đã hòa quyện cùng nhauCây bút vui trong tay Em nhảy múa Lời thơ lại ấm êm hơn nhung lụaKhi lòng Em… ai đó thắp lên rồi. Giọt tìnhTác giả Hoàng Anh Đêm hôm qua và cả đêm nay nữaEm thả hồn chan chứa những lần mơĐể tình em còn thảo nốt nhạc thơĐể em biết đợi chờ trong da diết Đã lâu rồi kể từ khi tiễn biệtMùa thu xưa tình chết chốn thiên đườngĐoá hoa quỳnh chẳng nỡ nhạt sắc hươngLúc nửa đêm mới vô thường trăng trối Em thẫn thờ hỏi thu đâu ngày cuốiTại vì sao đắm đuối lá thu vàngCó lẽ nào nghiệp nặng gánh trần mangChưa trả hết nên vội vàng mơ mãi Thả niềm vui thả cuồng ghen điên dạiNhững vần thơ hoang hoải lúc thu tànThả đa đoan và thả những trái ngangThu nằm mơ đòi quàng khăn gió ấm Đông về chưa mà sao đêm dò dẫmGiấc mơ còn ướt đẫm giọt tình chăng ?! Khám phá thêm 🍃Thơ Tình Mùa Thu Tháng 8🍃 30+ Bài Thơ Lãng Mạn Nhất Thơ Chiều Cuối Thu Lãng Mạn Gửi tặng bạn những bài thơ chiều cuối thu lãng mạn nhất. Ký ức cuối mùa thuTác giả Nguyễn Đình Huân Cuối mùa thu còn lác đác mưa se lạnh lòng không vơi nỗi nhớVẫn còn đây bao nỗi niềm trăn thu tàn khi cơn gió đi hoang. Gió hanh hao lác đác rụng lá tiết giao mùa đông sang rồi đất bên sông đìu hiu loang chạnh lòng nghe nỗi nhớ mênh mông. Nhớ quê xưa nhớ ngọn khói đốt vạt cải bên bến sông đẹp vàng tươi ngoài bãi đê hoang chiều tàn nhuộm tím cả hoàng hôn. Khói lam chiều nhà ai ở cuối phải mẹ đang nấu cơm chờ con phương xa lúc nào cũng trong lòng luôn vời vợi nhớ quê. Chỉ mong sao có cơ hội quay chân trần bước trên đê chầm mẹ hiền trong ngôi nhà đầm quê nghèo tình nồng thắm keo sơn. Cuối thuTác giả Dương Hoài Chiều cuối thu, mưa giăng đầy nỗi nhớLá vàng rơi gợi nhớ đến một ngườiNơi xa ấy anh đang cười hớn hởHay cũng đang, lòng trăn trở nhớ ai Ngày mỗi ngày anh phải bên người ấyCuộc sống muôn màu nhiều nỗi đắng cayDù nhớ anh nơi này em vẫn chúcAnh bên người hạnh phúc và bình yên Có như thế, anh mới khỏi phiền lòngVui vẻ nhé em mong là như vậyAnh hạnh phúc em mới thấy vui lòngNên anh hỡi hãy giữ trọn tình chồngTận đáy lòng luôn mong anh hạnh phúc. Tiếc lá thu tànTác giả Diệp Ly Hết mùa rồi chiếc lá cũng tàn phaiChiều thu cuối cuốn bay theo làn gióSầu rưng rức khi đông vừa chạm ngõLời thơ buồn vàng võ những hoài mong. Giao mùa rồi anh nơi đó thấy không?Có buốt giá cõi lòng đêm thao thứcNhững suy tư có làm tim day dứtKhi dư hương lẩn khuất giữa canh trường. Thu theo người dang dở cả mùa thươngKhung trời cũ vầng dương giờ tắt lịmKhơi tro tàn tìm lại từng kỷ niệmThầm dối lòng ước nguyện vẫn còn đây. Mây của trời sẽ cùng gió xa bayĐường nhân thế lạc loài đôi chân nhỏDấu hài xưa ẩn mình trong lớp cỏNhư nhắc người còn đó một thời yêu. Khu vườn tình giờ hoang phế cô liêuCây cằn cỗi tiêu điều trong buốt giáCành run rẩy luyến thương từng xác láGió trở mùa chia ngã mộng ngày xanh. Tiếc lá thu tàn…hay tiếc nuối tình anh… Thu về bên emTác giả Đức Trung – TĐL Tiếng thu trong gió xôn xaoĐể anh lạc lối bước vào hồn emLá thu xào xạc bên thềmDáng em tha thướt tóc mềm xoã vai. Sắc thu trong đáy mắt aiHàng mi chớp chớp mắt Nai mơ màngChiều thu ngập lối lá vàngEm vui dạo bước dịu dàng bên anh. Lắng nghe chim hót trên cànhNhìn anh say đắm long lanh mắt về khoác áo vàng ươmHoàng lan nở rộ trong vườn đón thu…! Vẳng nghe một khúc hát ruTrong làn sương khói chiều thu đượm buồnChân trời đã tím hoàng hônBên nhau tha thiết…thả hồn trong thu ! Khúc giao mùa nhớ aiTác giả Thoại Yến Mùa thu cuối là đông về hiu quạnhHồn lâng lâng lòng chạnh nhớ nơi xaĐã lạnh rồi nơi đó giữ ấm nhaNghe tiếc nuối thu qua rồi anh nhỉ Niềm da diết mong gần nhau thủ thỉĐêm thì thầm mộng mị tình đắm sayBao nồng nàn em gởi gió nhắn mâyÔm gối chiếc chờ ngày ta gặp lại Xa đằng đẳng mong hoài tình ai mãiĐông lại về khắc khoải nhớ mùa thuLuôn vơi đầy tiếng gọi bước phiêu duQuyến luyến lắm lời ru chiều thay lá Yêu dấu hỡi hôm nay lòng buốt giáNhớ người nhiều trong dạ thấy vấn vươngĐông giăng sầu đẫm lệ phút mộng thườngÔm hình bóng dư hương ngày xưa đó. Em xa anhTác giả Nguyên Hạnh Lại một mùa thu nữa đã đi quaEm xa anh trong mùa đông lạnh giáĐêm sương rơi bỗng nghe lòng khó tảGió trở rồi, anh nơi ấy lạnh không ? Anh chưa về cùng em ngắm hoàng hônÁng mây tím bồng bềnh trôi nỗi nhớÁnh nắng hồng ấm lên theo nhịp thởBước chân về xa lắm, phải không anh ? Lá bàng rơi đỏ thắm những ngả đườngGió heo may mang lạnh về quạnh quẽCô đơn buồn tay em không ấm nữaBởi tay anh xa cách biệt phương trời ! Bình minh lên vẫn một trái tim côiVàng sắc nắng nhưng lòng em băng giáCó lẽ nào không nguôi vơi nỗi nhớAnh xa rồi, đông như thấy lạnh hơn ? Người bên nhau còn em thấy tủi hờnSao mình yêu mà cứ hoài xa mãiTrong tim em một nỗi buồn hoang hoảiNhớ anh nhiều- nhớ một mối tình xa! Thơ Cuối Thu Hà Nội Hay Sâu Sắc Sưu tầm các bài thơ về chủ đề cuối thu Hà Nội hay đặc sắc, cùng thưởng thức ngay nhé! Hà Nội chiều cuối thuTác giả Sinh Hoàng Chiều Hà Nội cuối thu xào xạc láCánh sữa rơi theo gió thả hương nồngAnh lặng thầm chờ đợi nắng chiều phongNhớ em lắm nên cõi lòng xao sóng Nước hồ Gươm sương mờ giăng hư ảoĐường Cổ Ngư trầm mặc hàng câyGió bấc về se lạnh bàn tayNhớ hơi ấm tay em mùa trước Chiều hồ Gươm liễu rũ buồn lướt thướtThê Húc cong mình chờ đón đông vềVọng từ đâu tiếng đàn ai xao độngHà Nội cuối thu và nỗi nhớ lê thê. Anh có nghe Hà Nội mùa thuTác giả Trịnh Thanh Hằng Anh có nghe lá thu rơi xào xạcHà Nội mình man mác cuối mùa thuHương sữa nào ngào ngạt phố Nguyễn DuCây bàng nhỏ chuyển mùa đang thay láAnh có nghe sóng Hồ Gươm xanh quáLiễu buông rèm thủ thỉ khúc tình caTiếng đàn ai trăn trở nhớ quê nhàNgười nghệ sĩ dương cầm trên đường phốAnh có nghe chiều hoàng hôn lá đổĐường Thanh Niên dìu dập bước giai nhânHồ Tây kia mặc vũ trụ xoay vầnVẫn ở đó chở mộng mơ đôi lứaAnh có nghe tiếng còi tàu xe lửaĐã trở về sau những chuyến đi xaMang yêu thương những khắc khoải nhớ nhàĐang hối hả cập vào ga Hàng CỏAnh có nghe tiếng ai rao trong gióTẩm quất nào, tào phớ, bánh khúc đêCốm Vòng xanh nhớ Hà Nội hãy vềThu yêu dấu mình ra đồng hái nếpAnh có nghe lửa bập bùng gian bếpBên nồi cơm gạo mới trắng tinh khôiLàng quê ta mùa gặt đã tới rồiĐồng chiêm trũng thơm nồng mùi rơm mớiAnh có nghe tiếng thu chiều Hà NộiRất ngọt ngào và nồng cháy đam mêHà Nội em khắc khoải đợi anh vềVề đi nhé với chiều thu vời vợi. Hà Nội đầy thu nhưng thiếu emTác giả Nguyễn Đình Cường Anh đã có lần nói với emThu không chỉ có đến bên thềmThu đi từng ngõ rắc hương cốmThu chỉ mời thôi để đợi mongVắng em Hà Nội gom thương nhớHoa sữa giang tay để đón chờVần thơ viết dở nơi Trấn QuốcTiếc nuối Hồ Tây vẫn mộng mơHồ Gươm liễu rủ buồn thương nhớGhế đá đọng sương chỉ anh ngồiChắc em còn mải chăm vườn cúcAnh chẳng giận đâu chỉ buồn thôiEm ơi nhanh lên về em nhéVạt nắng cuối mùa đang đợi emHông khô anh duỗi làn tóc rốiTa được kề môi thu ngất ngâyĐừng để mùa thu xa nơi đâySông Hồng con nước vẫn vơi đầyLong Biên trầm mặc soi bóng cổTháp Bút giải bày với trời mây. Nồng nàn thu Hà NộiTác giả Giọt Mưa Thu Hà Nội ơi sao đáng yêu đến Tây hồ phủ tím biếc màu nguội vàng theo gió nhẹ đung qua phố nồng nàn hương lan tỏa. Mặt Hồ Gươm rặng Liễu xòa nghiêng mơn đùa bông cúc nở vàng trao nhau lời âu yếm tràn có thấy tiếng tình yêu đang gọi. Thu níu bước ru ngọt mềm hơi thật nhiều nên thầm nhắc tên nhauLộc vừng buông trải thảm khắp một nắng khép lặng nghe chiều lá đổ. Nồng nàn phố một mùa thương nhắc vĩ cầm làm hoa Sữa bâng trở mùa hoa tím rụng đầy tim nhỏ …tần ngần bao nỗi nhớ…!!!! Có phải em là mùa thu Hà NộiTác giả Giọt Mưa Thu Có phải em là mùa thu Hà bâng khuâng vời vợi khúc giao mùaPhố nhạt nhoà hoa nắng khẽ đung đưaNghe đất thở gió lùa nghiêng vạt nhớ. Có phải em là mùa thu Hà NộiLỡ chạm tay cơn mưa đổ ngang chiềuAnh là gì để dạ mãi thương yêuTừng khoảnh khắc vương nỗi niềm sâu lặng. Góc riêng nhỏ chòng chành đêm hạ trắngKhoảng trời thương dịu lắng khúc tâm tìnhTrăng cuối mùa hôn nhẹ khoé mắt xinhCong sợi nhớ đêm cựa mình nghiêng ngả. Thu nồng ấm bồi hồi say đến tóc vương óng ả xõa vai trầnNắng hanh vàng thả giọt nhớ bâng khuângMây chiều tím níu mùa thương vời vợi. Có phải em…Là mùa thu Hà Nội….Dáng yêu kiềuĐể ai nhớ ai thương….. Anh về Hà Nội đi anhTác giả Đỗ Quyên Anh về Hà Nội chưa anhMưa thu đã đổ nghiêng thành quách xưaSấu vàng chín rộm đong đưaTiếng ve nín bặt hạ vừa vặn qua Cốm non gói lá sen giàThơm mùi cổ tích ngày xa hóa gầnChuông nhà thờ bỗng vang ngânBóng ai quỳ lạy dưới chân đức ngài Anh về Hà Nội đi thôiKẻo ai lại trách sao người Tạm ThươngNgôi nhà phía cuối con đườngVẫn còn khép cửa đêm trường vắng tanh Anh về Hà Nội đi anhCà phê gác phố Hàng Hành cùng emHoặc về Thủy Tạ ăn kemXong rồi mình ghé chợ đêm lòng vòng Đến Hoàng thành cổ Thăng LongMà nghe tiếng của cha ông vọng vềThăm làng Tây Tựu chân đêKhóm đào tích nhựa tràn trề đợi xuân Về đi anh nhé một lầnLạc vào phố cổ ngắm vần vũ mưaTóc em thành liễu đong đưaHòa trong Hà Nội khi vừa đón anh… Trọn bộ 🍃Thơ Về Mùa Thu Hà Nội Hay Nhất🍃50+ Bài Thơ Nổi Tiếng Tập Thơ Cuối Thu Đầu Đông Chọn Lọc Tiếp theo là tập thơ cuối thu đầu đông chọn lọc mà vừa mới sưu tầm được, cùng đọc ngay nhé! Tản mạn khúc giao mùaTác giả Hoa Lan Trời vô tình chở làn mây lãng đãngGió hững hờ lướt nhẹ bước qua câyAi vô tình để nhớ lại nơi đâyHay thu đã trở mình vào ngày cuối. Em giật mình bỗng thấy lòng tiếc nuốiThu sắp qua mà đông vẫn chưa vềĐêm đến rồi bóng tối dài lê thêNgày trở giấc mang tình yêu khắc khoải. Mối tình đầu nỗi nhớ dài hoang hoảiPhút giao mùa nhớ lại những ngày quaBởi đất trời hình như cũng giao thoaTrong khoảnh khắc giữa yêu và quên lãng. Mối tình đầu đã một thời lãng mạnCũng chỉ là kỷ niệm đã đi xaDẫu có buồn vì tình đã phôi phaThì trời đất vẫn giao hòa như thế!!! Đông lạnhTác giả Hoàng Đài Đông vội đến mây trời lảng vảngThu tạ từ dĩ vãng dần trôiNắng buông rát bỏng vành môiNhớ người xưa ấy để rồi buồn mang Đã chót lỡ tim vàng xao xuyếnTình trao nhau ước nguyện dài lâuXuân xanh thắm mối duyên đầuHạ tàn thu mãn vẹn câu ái nồng Ngỡ ấm cả trời đông lạnh giáLòng bảo lòng khắc dạ ngàn nămMãi như ánh nguyệt đêm rằmÊm đềm ru mộng xa xăm chẳng mờ Bao tình cảm lên thơ thủa nọPhải chăng là theo gió vội bayCòn đây nỗi nhớ đong đầyDõi tìm ký ức..hanh gầy tim côi. Thu chếtTác giả Diệp Ly Thu đang chết hay cuộc tình đang chếtLời chúc thư rơi rớt lối mùa sangKỷ niệm buông theo từng xác lá vàngHeo may khóc dở dang đời đôi ngã. Ngàn mây xám đường chân trời xa quáĐông hắt hiu vật vã nỗi niềm riêngBụi mưa bay đêm trở giấc cô miênHồn lạc lõng muộn phiền bên chiếc bóng. Thu đang chết hay tình đang vô vọngLịm mồ sâu giấc mộng đã qua đờiMàu khăn tang lạnh lẽo đến chơi vơiTim vỡ nát rã rời từng mảnh nhỏ. Mây của ai giờ cũng bay cùng gióThiên đường yêu bỏ ngõ tiễn tình trôiDấu hài xưa rong rêu phủ lâu rồiMùa hấp hối tình ơi mình vĩnh biệt . Lỡ một lần yêu đắm say tha thiếtĐể trọn đời nuối tiếc trọn đời đauThu chết rồi tình thôi hẹn kiếp sauLời từ tạ nghẹn ngào rưng ngấn lệ. Lá vàng rơi chôn vùi câu ước thệĐáy hoang mồ chờ đợi gánh sầu vơi. Tiễn thuTác giả Nguyễn Đình Huân Mới đó thôi tháng mười về trước ngõBước chân âm thầm theo gió heo mayKhông kịp đón vì ta mải mê sayVới tháng chín chưa chia tay đưa tiễn Thu sắp tàn con tàu thu ra biểnSao ta vẫn còn lưu luyến thu ơiCòn đắm say với chiếc lá vàng rơiCòn mơ mộng với bầu trời xanh thắm Thu có biết ta nhớ thu nhiều lắmThu dịu dàng thu đằm thắm dễ thươngNhững chiều tà khi sợi nắng còn vươngThu e thẹn với má hường mắt biếc Bước chân đi mà trong lòng luyến tiếcThu ơi thu nỡ ly biệt nhau saoThu ra đi mang nỗi nhớ cồn càoVẫn còn nơi đây ngọt ngào hương cốm Mùa đông đang về còn đâu nắng sớmVạt cải ngoài kia đã chớm lên ngồngNgày mai thôi hoa cải sẽ vàng bôngTa dang tay đón mùa đông lạnh giá. Rồi thu cũng điTác giả Diệp Ly Rồi cái mùa đẹp nhất cũng đi quaNhững dư âm nhạt nhòa dần trong mắtMây sầu đông nhuộm khung trời xám ngắtChiều bụi mưa hiu hắt nỗi mong chờ Thu đi rồi buồn len cả trong mơLệ hoen mi lời thơ nằm thao thứcTiếng lá rơi hay tiếng lòng day dứtNỗi niềm riêng chồng chất giữa đêm dài Thu xa rồi tình mình cũng xa bayChuyện nhớ thương bao ngày thành kỷ niệmVết sầu đau giá băng màu thẫm tímChạm một lần chết lịm tận ngàn sau. Hai phương trời ký ức có tàn mauKhi mây khói bay cao theo làn gióHồn ngẩn ngơ khi đông vừa chạm ngõChữ ân tình một thuở đã mồ côi. Khoảnh khắc giao mùa. ..hồn lạc lõng…chơi vơi. Thu vội đi đâuTác giả Thái Nguyễn Một chiếc lá về cộiĐã chia tay mùa ThuĐông về hanh hao quáThu vội đi nơi nào Tiết trời se se lạnhNhịp sống cũng chậm dầnÁo xù lên, lạnh quáBước chân lê não nề Mưa phùn bay gió rítThu vô tình đi đâuRời xa không lời chàoĐể ai buồn đến vậy Quắp co đợi Đông vềTạm biệt em Thu ơi Mưa cuối thuTác giả Huy Kiệt Đã cuối thu rồi sao vẫn mưaHết mưa to lại đến mưa vừaMưa từ sớm đến trưa, chiều, tốiĐến khi nào mưa ngủ – hết mưa Mấy ngày qua mưa cứ mãi mưaNgày nào cũng phải đội áo mưaKhi sáng, khi trưa, khi chiều, tốiMưa thích lúc nào mưa lại mưa Bài Thơ Cây Bàng Cuối Thu Viết về chủ đề cuối thu, nhà thơ Nguyễn Bính có bài thơ Cây bàng cuối thu rất hay, cùng đọc ngay nhé! Cây bàng cuối thuTác giả Nguyễn Bính Thu đi, trên những cành bàng,Chỉ còn hai chiếc lá vàng mà qua đã rụng một rồi,Lá theo gió cuốn ra ngoài sơn nay, bởi thấy tôi buồn,Lìa cành theo gió, lá luồn qua tay ôm lá vào lòng,Than ôi! chiếc lá cuối cùng là đây! Xem ngay top những bài ☀️Thơ Về Nắng Mùa Thu Hay☀️ Thu hút nhất Bài Thơ Cuối Thu Của Hàn Mặc Tử Mời bạn cùng đọc và chiêm nghiệm bài thơ Cuối thu của thi sĩ Hàn Mặc Tử. Cuối thuTác giả Hàn Mặc Tử Lụa trời ai dệt với ai căng,Ai thả chim bay đến Quảng Hàn,Và ai gánh máu đi trên tuyết,Mảnh áo da cừu ngắm nở nang. Mây vẽ hằng hà sa số lệ,Là nguồn ly biệt giữa cô không tô điểm nên sương khói,Trong cõi lòng tôi buổi chập chờn. Đây bãi cô liêu lạnh hững hờ,Với buồn phơn phớt, vắng trơ gì mảnh khảnh run cầm cập,Điềm báo thu vàng gầy xác xơ. Thu héo nấc thành những tiếng vì sao lạ mọc phương mô?Người thơ chưa thấy ra đời nhỉ?Trinh bạch ai chôn tận đáy mồ? Thơ Tình Cuối Mùa Thu Của Xuân Quỳnh Nữ thi sĩ Xuân Quỳnh đã viết nên bài Thơ tình cuối mùa thu vô cùng cảm xúc và ý nghĩa. Nếu bạn cũng yêu thích phong cách thơ của Xuân Quỳnh thì không nên bỏ qua thi phẩm sau đây Thơ tình cuối mùa thuTác giả Xuân Quỳnh Cuối trời mây trắng bayLá vàng thưa thớt quáPhải chăng lá về rừngMùa thu đi cùng láMùa thu ra biển cảTheo dòng nước mênh mangMùa thu vào hoa cúcChỉ còn anh và em Chỉ còn anh và emLà của mùa thu cũChợt làn gió heo mayThổi về xao động cảLối đi quen bỗng lạCỏ lật theo chiều mâyĐêm về sương ướt máHơi lạnh qua bàn tay Tình ta như hàng câyĐã qua mùa gió bãoTình ta như dòng sôngĐã yên ngày thác lũ Thời gian như là gióMùa đi cùng tháng nămTuổi theo mùa đi mãiChỉ còn anh và em Chỉ còn anh và emCùng tình yêu ở lại…– Kìa bao người yêu mớiĐi qua cùng heo may Đọc hiểu chi tiết tác phẩm❤️️ Thơ Tình Cuối Mùa Thu Xuân Quỳnh ❤️️ Nội Dung, Cảm Nhận Bài Thơ Nắng Cuối Thu Ngắn Hay Những tâm hồn lãng mạn thì không nên bỏ lỡ bài thơ Nắng cuối thu ngắn hay sau đây. Nắng cuối thuTác giả Hồng Giang Anh nhặt nắng gom thu vàng sót lạiGói mây trời tìm mê mải đắm sayGiọt sương chiều vương khóe mắt cay cayHoàng hôn giấu tháng ngày dài bận rộn Thu dỗi hờn giữa bao nhiêu bề bộnSợ gió mùa lẩn trốn lúc đông sangBởi cuộc đời còn đầy rẫy trái ngangNên nhiều lúc bẽ bàng trong bối rối Lão thời gian dường như đang rất vộiĐem tháng mười lầy lội những cơn ngâuSóng đẩy xô bờ cát trắng đục ngầuBà mẹ biển hỏi đâu lời ru cũ Chiếc lá khô ven đường sao héo rũĐàn chim trời tìm chốn ngủ bình yênCó những điều tưởng mãi mãi vẹn nguyênMà bỗng chốc lọt qua miền sáng tối Nắng cuối thu chiều nay như mắc lỗiHoàng hôn buồn ….Mang tội …..Với tình si !
Tổng hợp những bài thơ viết về Mùa Thu ở Hà Nội hay nhất. Chùm thơ là cảm xúc của các tác giả khi đi dưới trời Thu của Hà Nội. Thơ còn miêu tả khung cảnh Hà Nội với những nét đẹp rất riêng khi Mùa Thu về.. Thơ Viết Về Mùa Thu Hà Nội Hay 01 Tác giả Việt Cường Tôi lưu luyến mùa thu Hà Nội Rắc lá vàng trên lối đi xưa Tiết trời mát mẻ giao mùa Đọng trong nhịp thở mộng mơ thủa nào Thu xào xạc, đón chào áo mới Lá cỗi tàn vời vợi nhớ thương Nhớ giờ trống điểm tan trường Bóng hồng xao xuyến má hường tươi xinh Thu mát mẻ, đượm tình đôi lứa Hà Nội thu muôn thủa trong tôi Mùa thu lay động lòng người Sắc vàng trầm lắng bồi hồi không quên Thu Hà Nội, ôi tên thật tuyệt Cho lòng ta ước nguyện nhớ nhung Thu xưa mắt lệ rưng rưng Một thời hạnh phúc tương phùng trao duyên Mùa thu mãi lưu truyền dấu ấn Bao người con ra trận xông pha Màu xanh áo lính xa nhà Đầu không ngoảnh lại, lời ca phi thường Thu uyển chuyển vấn vương phố nhỏ Tình ngát hương sắc đỏ ngọt ngào Trắng trong, tinh khiết, duyên trao Mùa thu Hà Nội chìm vào hư không Thu Hà Nội, bóng hồng trước ngõ Viết đôi lời nhung nhớ gửi em Mùa thu ta mãi không quên Tặng Thu Hà Nội, êm đềm mùa thu./. thơ Hà Nội mùa Thu tuyển chọn ảnh internet Thơ Viết Về Mùa Thu Hà Nội Hay 02 HÀ NỘI CHIỀU CUỐI THU – Thơ Sinh Hoàng Chiều Hà Nội cuối thu xào xạc lá Cánh sữa rơi theo gió thả hương nồng Anh lặng thầm chờ đợi nắng chiều phong Nhớ em lắm nên cõi lòng xao sóng Nước hồ Gươm sương mờ giăng hư ảo Đường Cổ Ngư trầm mặc hàng cây Gió bấc về se lạnh bàn tay Nhớ hơi ấm tay em mùa trước Chiều hồ Gươm liễu rũ buồn lướt thướt Thê Húc cong mình chờ đón đông về Vọng từ đâu tiếng đàn ai xao động Hà Nội cuối thu và nỗi nhớ lê thê. ***Thơ liên quan Chùm thơ ca ngợi thủ đô Hà Nội hay nhất Thơ Viết Về Mùa Thu Hà Nội Hay 03 THU LÁ ĐỎ – Thơ Thơ và Tình Hà Nội thu, gió về tê tái lạnh Rét đầu mùa sóng sánh gương Hồ Tây Áo len hồng ai mặc buổi chiều nay Trên lối nhỏ hây hây màu con gái Vẫn ở đó bao mùa, cây bàng dại Lá hanh khô đang chuyển đổi sắc màu Bàng đỏ mà lá thì lại vàng nâu ! Đứng cô quạnh bên mép hồ lặng lẽ Con phố cổ thu về như mới mẻ Nhà chen nhà, mái ngói úa rêu phong Rét se môi theo gót chị hàng rong Hương cốm dạo thơm từng cơn gió thoảng Chiều tây hồ ráng vàng ươm mặt thoáng Đàn sâm cầm rủ bạn kéo về đây Gương nước trong in bóng những hàng cây Sương mờ ảo phủ dày trên mặt sóng Đi chen chúc giữa phố chiều gió lộng Ngắm hoàng hôn chìm xuống đáy Hồ Tây Bóng đèn đường khi tỉnh, lại khi say Lách kẻ lá úa nhàu sắc vàng vọt Hương hoa sữa đầu mùa, thu thãng thốt Nhớ vố cùng, em có biết không em Hoàng hôn tan vào bóng tối hoang đêm Con phố ấy, vắng em buồn đến lạ! tình thơ mùa thu Hà Nội ảnh internet Thơ Viết Về Mùa Thu Hà Nội Hay 04 THU HÀ NỘI – Thơ Đặng Minh Mai Trời Hà Nội vào Thu nghiêng lá đổ Heo may đùa bên phố nhỏ thân quen Sương Tây Hồ khẽ giăng mắc dịu êm Nàng thiếu nữ ngồi bên thềm mắt biếc Hương hoa sữa bay ngạt ngào da diết Phố Nguyễn Du ôi thân thiết nhường nào Tự bao đời nét cổ kính thanh tao Như Tiên nữ đã đi vào cổ tích Mùi hương cốm Làng Vòng ta yêu thích Hoa Ngọc Hà sắc thanh lịch Tràng An Liễu ru mình soi bóng nước xốn xang Hồ Hoàn Kiếm mây lang thang cất bước Thu Hà Nội vẫn đây như thuở trước Cứ xuyến xao bao câu ước lời thề Dẫu xa vời muôn cách trở sơn khê Lòng phấp phỏng được quay về chốn ấy. ***Thơ liên quan Chùm thơ hay viết về cây cầu Long Biên Hà Nội Thơ Viết Về Mùa Thu Hà Nội Hay 05 THU HÀ NỘI – Thơ Ngân Lê Bên đường em đứng chờ ai Nghe Thu rụng chiếc lá ngoài sông xa Trời xanh như thấy bao la Mênh mang giọt nắng đậu tà áo em Hà thành như lạ như quen Tìm anh để bước chân em ngỡ ngàng Ngẩn ngơ lạc giữa thu vàng Heo may cơn gió chuyển sang đổi mùa.. Thơ Hà Nội Mùa Thu. Thơ Viết Về Mùa Thu Hà Nội Hay 06 THƠ TÌNH HÀ NỘI VÀ NỖI NHỚ Tác giả Hồng Hoa Hà Nội ơi…trong em và nỗi nhớ Tháng năm dài luôn vẫn nợ tình anh Trời vào Thu lá canh cánh xa cành Rồi từng chiếc níu mong manh chờ rụng. Người thương ơi…bây giờ em thấy đúng Tình không yêu chẳng chung bước lối về Gió cuối chiều… tê tái…bóng lê thê Mình em với tứ bề…sương xuống ướt. Từng chiếc lá mượt mà rơi phía trước Mà nhớ thương không thốt được một lời Hoa sữa buồn… rồi cứ thế vội rơi Nghe chát đắng một thời trong kỷ niệm. Thả hồn đi giữa miên mang tìm kiếm Chiều không anh em ngất lịm cuối đường Cả một đời vương vấn với niềm thương Rồi cứ thế…cuối đường…luôn đứng đợi! Thơ Viết Về Mùa Thu Hà Nội Hay 07 HÀ NỘI VÀO THU – Thơ Phú Sĩ Nắng sớm lạnh gõ vào khung cửa sổ Hay ngập ngừng từ biên giới xa xôi Gió thì thầm con sóng vỗ ngàn năm Mặt hồ Gươm gợn chút thầm xao xuyến Thu hoá thân vào Tây Hồ lưu luyến Nghe nhịp chày giã vỏ dó làng Yên Lá buồm xanh mong manh chút ảo huyền Chiếc thoi thuyền chở tình yêu nặng trĩu. Dáng thướt tha dặt dìu về ta nhớ Lời tỏ tình trong hơi thở hoàng lan Chút phôi pha trăn trở gió mưa ngàn Đã thức giấc bao ngập tràn âu yếm.. Nỗi khát khao người xa quê hoài niệm Dạt chân trời góc bể kiếp mưu sinh Trong heo may, sương bịn rịn mái đầu Ru hồn ta thấm sâu trong tĩnh lặng.. Trời vào thu thời gian đang tan chảy. Mang nỗi niềm khắc khoải mỗi đời người. Lệ nhớ thương đã đợi chờ hạnh phúc, Nghe nồng nàn mơ thực ngát hương thu. Thơ Mùa Thu Hà Nội. Thơ Viết Về Mùa Thu Hà Nội Hay 08 HÀ NỘI MÙA THU VÀ EM – Thơ Nguyễn Dũng Ta gặp em giữa trời thu Hà Nội Nắng nhẹ rơi ru vàng lối thân quen Khẽ lả lơi trên mắt ướt môi mềm Mùi hoa sữa nồng nàn thêm phố cổ Đã qua rồi những chiều mưa giông tố Hà Nội thương…bến đỗ mãi ngàn xưa Biết nói chi cũng chỉ thoáng dư thừa Ta lặng lẽ ngắm nhìn em trong gió Vẫn dáng quen…vẫn nụ cười cháy đỏ Mắt mi buồn vương lệ đó…sương mai Vẫn môi hôn sưởi ấm những đêm dài Vẫn trở trăn trên vai còn trĩu nặng Ly cà phê rơi rơi từng giọt đắng Loang hình em trong màu nắng quê hương Uống đi em…cho vơi bớt đoạn trường ! Ta uống cả những sầu vương… sám hối Gặp lại em giữa trời thu Hà Nội Dấu yêu xưa nghe xa vắng ùa về Xoè tay hứng chút hương thầm lạc lối Bâng khuâng hoài tiếc nuối một cơn mê. Thơ Viết Về Mùa Thu Hà Nội Hay 09 HÀ NỘI VÀO THU – Thơ Chử Văn Hòa Thời gian cứ quay vòng đều đặn Ngày và đêm luôn gắn với đời Vào thu Hà nội em ơi Bốn mùa rực rỡ rạng ngời sắc hoa Mùa hạ đã đi qua rồi đấy Đón thu sang biết mấy yêu thương Mùa thu đẹp lắm khiêm nhường Hoa khoe sắc thắm tỏa hương thơm nồng Sáng se lạnh trưa không nóng bức Cho con người thưởng thức cảnh hoa Hồ gươm nắng sớm chan hòa Bên cầu Thê Húc đôi ta vui vầy Mùa thu sáng Hồ Tây đẹp lắm Người dạo chơi thăm ngắm quanh hồ Nhìn kìa từng đợt sóng sô Long lanh ánh bạc nhấp nhô sóng đời Ta dạo bước dưới trời thu mát Gió heo may bát ngát tình người Mùa thu Hà nội đẹp tươi Thủ đô đón bạn nụ cười đẹp sao. Khung cảnh Hà Nội Mùa Thu. Thơ Viết Về Mùa Thu Hà Nội Hay 10 HÀ NỘI VÀO THU – Thơ Bằng Lăng Tím Chớm Thu về liễu rủ mặt Hồ Tây Hương dịu ngọt đắm say chiều phố nhỏ Lá vàng rụng vương bay đầy khắp ngõ Kỷ niệm xưa còn đó chẳng phai mờ Những con đường nắng trải nhẹ vàng mơ Cầu Thê Húc bây giờ đây vẫn vậy Phố đi bộ đèn hoa giăng lộng lẫy Hàng cây nghiêng như vẫy đón bao người Cánh phượng tàn bên thềm nhớ chơi vơi Hạ nhắn nhủ bao lời khi Thu đến Sợi tơ níu mong tình xanh quấn bện Thầm ước mong vui bến hẹn tương phùng Cuối khung trời ai giấu nỗi nhớ nhung Em trở lại nơi ta từng dạo bước Phố vẫn thế vòng xe chiều xuôi ngược Nắng cuối ngày in mặt nước lung linh Cách xa nhau xin gửi chút tâm tình Hẹn anh nhé ngày mình nên duyên mới Niềm hạnh phúc lòng hân hoan phấn khởi Tiễn Hạ xa mùa Thu mới đang về. Thơ Viết Về Mùa Thu Hà Nội Hay 11 THU HÀ NỘI – Thơ Châu Phan Anh về Hà nội mùa Thu Để nghe trong gió tiếng ru ngọt ngào Anh về phố cũ xôn xao Mùi hương hoa sữa như trao gửi lòng Anh về một sớm Thu mong Nồng nàn hương cốm nắng hồng thêm yêu Hà Nội yêu nhất thu chiều Ngọt ngào hương sắc nhớ nhiều Thu ơi. Thơ Viết Về Mùa Thu Hà Nội Hay 12 THU VỀ NHỚ EM – Thơ Đức Trung – TĐL Thu xưa cũng chính nơi này Hồ Gươm, ghế đá, lá bay xạc xào Bên em say đắm ngọt ngào Má hồng, môi thắm em trao tình đầu. Thời gian cứ thế trôi mau Em đi xa vắng lòng đau xé lòng Thu về em có biết không? Hồ Gươm, ghế đá, nắng hồng nhớ em. Bao lần thao thức trong đêm Trái tim khắc khoải gọi tên em hoài Nỗi buồn sao chẳng nguôi ngoai Nhớ em da diết không phai mối tình. Hà Nội Vào Thu Lá Rụng Đầy Hè Phố. Thơ Viết Về Mùa Thu Hà Nội Hay 13 LÃNG ĐÃNG CHIỀU THU HÀ NỘI – Thơ Nguyễn Nhật Tôi muốn lang thang trên đường Hà Nội Phố cũ trong chiều lãng đãng sương Thu Để thấy người xưa thêm lần bối rối Thuở mối tình đầu lạc bước phiêu du Ngày ấy Hạ trôi dần vào giấc ngủ Để mặc mùa Thu rón rén quay về Hoa Sữa chờ đêm dậy thì đâm nụ Hương sắc cho đời trắng những đam mê Ta có nào hay tình trần dâu bể Vẫn mãi ngọt ngào như Cốm xanh trong Phảng phất vị Sen mang lời ước thệ Thấm đượm tình em cô gái Làng Vòng Sánh bước chiều qua Tây Hồ thơ mộng Nghiêng ngả hồn mình theo lá vàng bay Có chiếc nào rơi mặt hồ gợn sóng Chợt ấm trong lòng trước gió Heo May. Thơ Viết Về Mùa Thu Hà Nội Hay 14 HÀ NỘI THU XƯA – Thơ Nguyễn Đình Huân Hà Nội ơi thương nhớ một cái tên. Cổ kính trầm tư không quên một thuở. Góc phố xưa nồng nàn hương hoa sữa. Mùa thu về ta đi giữa hàng cây. Đường Cổ Ngư tay ta nắm trong tay. Sóng nước mênh mang trời mây lộng gió. Tiếng guốc của ai gõ trên hè phố. Tàu điện một thời chuông đổ leng keng. Bên Bờ Hồ còn đó một quán kem. Ta đã xếp hàng bên em đứng đợi. Cửa hàng bách hoá toàn bông vải sợi. Và bia hơi bán kèm với lạc rang. Hà Nội xưa thuở bao cấp xếp hàng. Người Hà Nội – người Tràng An thanh lịch. Ba sáu phố phường ngày đêm tĩnh mịch. Gánh hàng rong chật ních tiếng người rao. Hà Nội Thăng Long rất đỗi tự hào. Mùa thu về lòng nao nao nhung nhớ. Anh vẫn nhớ Hà Nội mùa trở gió. Heo may về se lạnh ở trong tim. Thơ Viết Về Mùa Thu Hà Nội Hay 15 ANH HÃY VỀ HÀ NỘI CÙNG EM! – Thơ Nguyễn Thị Thắm Hà Nội thu về đẹp lắm anh ơi Nắng vàng mơ soi vào khung cửa sổ Hoa sữa thơm, thơm nồng nàn góc phố Để ai thẫn thờ đợi bước chân ai. Hà Nội thu về đẹp lắm anh ơi Hàng cây nghiêng nghiêng xôn xao trước gió Anh có thấy không, con Sâm cầm nhỏ Đang giỡn đùa trên mặt nước hồ Tây? Hà Nội Thu về đẹp đến mê say Nét rêu phong vẫn còn in đâu đó Mái ngói thâm nâu những ngôi nhà cổ Dấu thời gian như chẳng thể xóa nhòa. Hà Nội thu về rực rỡ cờ hoa Trời Ba Đình nghe xanh trong đến lạ Kìa dòng người đổ về từ muôn ngả Bước nhẹ nhàng vào viếng Bác kính yêu! Hà Nội thu về đẹp biết bao nhiêu Anh có nghe lòng rộn vui náo nức? Hãy về đây ta sánh vai cùng bước Hà Nội và em vẫn đợi anh về! Hà Nội Mùa Thu Lá Rụng Đầy. Thơ Viết Về Mùa Thu Hà Nội Hay 16 CÓ NHỮNG NGÀY THU – Thơ Nguyễn Hưng Có những ngày lang thang Hà nội phố Ngắm Tháp Rùa bóng đổ mặt hồ Gươm Nắng lung linh như toả những ánh cườm Màu vàng thu về ươm lên ngàn lá. Có những ngày rảnh rang nơi quán xá Gương mặt đời ôi quá đỗi thân quen Ly trà thơm quẩn quanh chuyện sang hèn Thấy cuộc sống bon chen sao phù phiếm. Có những ngày chợt nỗi buồn xâm chiếm Lại một mình tìm kiếm những tàn phai Đường Cổ Ngư thoang thoảng hương sữa cài Bỗng nhớ quá tóc ai mùa thu ấy. Có những ngày vui rộn ràng biết mấy Bình minh về chợt thấy những xôn xao Ước một ai gọi trái tim cồn cào Để gió hát lao xao trong chiều vắng. Có những ngày hồn ngập tràn ánh nắng Giữa muôn chiều… lá thắm ngợp trời thu. Thơ Viết Về Mùa Thu Hà Nội Hay 17 TÌNH CA MÙA THU – Thơ Nguyễn Hưng Dắt em đi trên con đường hoa sữa Nghe nồng nàn về giữa đoá vàng thu Kìa Hồ Tây man mác bóng sương mù Làn gió nhẹ như ru hồn lữ khách. Nắng lung linh trên giọt sương tí tách Lối rêu phong thành quách đã ngàn năm Lá vàng khô như trải chiếu ta nằm Gọi giấc mộng xa xăm về phế tích. Sớm bình minh tiếng chim gọi lích chích Vòm ngực căng thoả thích đón nồng say Nghe không em nhịp đập trái tim này Đang loạn nhịp gió lay từng nhánh lá. Đây hạnh phúc có đâu là xa quá Bởi thu vàng như đã rót mật yêu Cầm tay em anh muốn nói bao điều Rằng hồn anh lỡ xiêu vào mắt biếc. Nhận nhé em tình yêu anh tha thiết Để thu ngời viết tiếp bản tình ca Rồi đêm nay dạo bước dưới trăng ngà Sẽ chứng nguyện… tình ta là mãi mãi. Xin cảm ơn mùa thu dệt tình ái Để xuân về… hoa trái sẽ xum xuê. Thơ Viết Về Mùa Thu Hà Nội Hay 18 MÙA THU HÀ NỘI – Thơ Bằng Lăng Tím Đây cửa ngõ Thủ đô yêu dấu Hà Nội ơi ba sáu phố phường Nồng nàn hoa sữa tỏa hương Hồ Tây gió lộng con đường lá rơi Ba Đình nắng khoảng trời xanh thẳm Hat sương mai ướt đẫm trên cành Em về dạo phố cùng anh Hồ Gươm như một bức tranh tuyệt vời Bao kỷ niệm một thời gắn bó Hàng sấu già đứng đó chờ ai Lá xanh… lá úa đan cài Phải chăng thu tới làm phai sắc màu Giữ anh nhé tình đầu nguyên vẹn Con thuyền tình chung bến yêu thương Trao nhau nồng ấm môi hường Mùa Thu Hà Nội vấn vương lòng người. Thơ Viết Về Mùa Thu Hà Nội Hay 19 HÀ NỘI THU – Thơ Hồ Như Ta đã hưởng mùa thu Hà Nội Chắc không quên những lối lá vàng Mỗi lần vào độ thu sang Tiết trời se lạnh cúc vàng đơm bông Heo may thổi thơm nồng hoa sữa Thu mang về một nửa của mình Nồng nàn trong nắng bình minh Hòa chung hai nửa chúng mình bên nhau Cà phê đắng giữ màu nguyên vẹn Từng giọt rơi hương bén đậm đà Nhâm nhi ngắm cảnh gần xa Tưởng như ngày ấy “giận mà lại thương” Thu Hà Nội nặng vương chuyện cũ Con tim mình nhắc nhủ điều chi Nhớ về cải buổi xuân thì Nắm tay dạo phố đường đi ngại ngần Anh chẳng nhớ bao lần mình đã Hẹn hò trăng nhịp thả ái ân Để rồi hoài niệm mỗi lần Tình trao say đắm… chuông ngân cũng hờn… Thơ Viết Về Mùa Thu Hà Nội Hay 20 đang cập nhật.. KẾT Các bạn vừa xem qua những bài thơ hay viết về Mùa Thu Hà Nội, những sáng tác mới hơn sẽ được cập nhật thường xuyên các bạn nhé!.. Bạn có yêu Mùa Thu Hà Nội không nhỉ!? Hãy cùng chia sẻ cảm xúc của bạn trong không gian Mùa Thu của Hà Nội ở phần bình luận bên dưới bài viết này nhé!..
Thơ tình cuối mùa thu luôn mang trong mình chút cảm xúc xót xa. Có chút hoài niệm, nhất là đối với những câu chuyện tình buồn. Đó là khoảnh khắc thu qua đi làm dậy lên bao nhung nhớ, nghẹn ngào. Hãy cùng nhau theo dõi và cảm nhận những ý nghĩa sâu sắc của những bài thơ này nhé! Nội Dung Mùa thu – mùa của sự lãng mạn nên thơ tình cuối mùa thu cũng sẽ mang trong mình cảm xúc như vậy. Mùa thu lạ lắm, tuy có vẻ xơ xác nhưng cũng đầy yên bình. Với nhiều người mùa thu mang trong mình một nỗi buồn da diết. Nhưng cũng không thể phủ nhận được sự lãng mạn trong đó. Tác giả Huỳnh Minh Nhật Khi chiều về thăm thẳm cuối trời xanh Mây tim tím giăng giăng đầy hối hả Lồng ngực đập phập phồng nghe rất lạ Hồn chông chênh rơi rớt nỗi mặn mà Ngày hôm ấy phố thẫn thờ trông ngóng Hạ lạnh lùng mưa tiễn bước em đi Thu dằng dặc một trời vàng võ khóc Gió nặng nề xao xuyến cánh thiên di Từ ngày ấy sầu đằng đẵng nghìn thu Bóng chiều loang in sương khói mịt mù Ta ngơ ngác một hồn thu xơ xác Tình liêu xiêu mỏi rũ sợi yêu rung Để chiều nay tơ nắng rớt rơi đây Giữa mênh mông thương nhớ rụng vơi đầy Bóng hoàng hôn ngại ngần thôi ráng đỏ Đã muộn màng… giữ lấy… cánh chim bay… Mùa thu đến lá trong vườn đã rụng Lá vàng bay, bay theo gió. Ngoài đồng Phía xa xa, ngay sát rìa thung lũng Đang khoe mình, đỏ rực cả hàng phong Anh khẽ nắm tay em, một lúc Buồn và vui, lẫn lộn giữa trời chiều Anh nhìn em và khóc vì hạnh phúc Vì vụng về không biết nói anh yêu Mùa thu khóc như một bà goá phụ Trong áo quần đen, u ám con tim… Hồi tưởng lại những lời xưa của chồng Rồi bật khóc và không thôi nức nở. Cứ như thế, cho đến ngày tuyết nhẹ Chưa tỏ lòng thương với đau khổ của nàng Cả hạnh phúc và cay đắng, lãng quên Ở đời này là chuyện không chút dễ. Mùa thu còn mảnh dẻ Khép minh trong lá gầy Có phải thu thật đấy? Em ngơ ngẩn nhìn cây Tình yêu đến trong tay Hồn nhiên như ngọn gió Em nào uống rượu say Sao giờ còn bỡ ngỡ Thu đến như lá cỏ Thấm mát đôi bàn tay Có tiếng ai nho nhỏ Hát trong vườn chiều nay Như bên mình có ai Em đi giữa đường phố Vài chiếc lá me khô Hôn trên bàn tay nhỏ Thành phố như chú bé Trong chiều thu dịu dàng Em đôi chân chim nhỏ Giữa lòng anh thênh thang Không gian nắng bỗng vàng Ngàn sao bay trong mắt Đâu đó chim hót vang Chiều mở toang lồng ngực Trên mây một chú thỏ Nghêng đầu ngó vu vơ Anh như giòng chữ “nhớ” Mở đầu một trang thơ Anh có là mùa thu Cho em giấc ngủ hiền Trong vòng tay đan kín Xỏa dòng tóc bình yên Thơ Phú Sĩ Thu bỡ ngỡ nhớ người nơi phương ấy Khúc giao mùa lặng lẽ thổi tình say Biết giờ này khi man mác heo may Người có mộng trong đêm dài tỉnh giấc Mong cánh nhạn mang theo lời thổn thức Gửi nỗi lòng da diết những tình thơ Rằng thu sang ai đó vẫn đợi chờ Sao người vẫn ngẩn ngơ trong tĩnh lặng Thu lơ đãng gieo đời ta sầu lắng Cánh chim chiều tia nắng chẳng còn theo Người ra đi bỏ lại bến quê nghèo Bao trăn trở ánh trăng treo đầu ngõ Thu gọi mãi người ơi nơi xa đó Hãy chạnh lòng khi chiếc lá vàng rơi Dầu bước chân biền biệt chốn mù khơi Câu ân ái đò ơi đừng quên bậu! Hai phương đó dãi dầu trong ấm lạnh Buổi giao mùa hiu quạnh cũng như nhau Cùng xuyến xao khi tiếng sáo dạt dào Gọi tình yêu theo châu về hợp phố. Thơ Vân Nguyễn Vẫn còn đây những con phố thân quen Bao kỷ niệm đêm chong đèn nhớ lại Hạ đã qua gió thu về e ngại Rớt bên thềm mềm mại ngón tay đan Thu đến gần heo may lạnh miên man Như quyến rũ lá vàng vương ngõ vắng Một chút mơ khi đường chiều nhẹ nắng Công viên buồn im lặng buổi hoàng hôn Thu đã sang làm xao xuyến tâm hồn Ngắm chiếc lá dạ bồn chồn đến lạ Có phải chăng tiếc mưa ngâu nắng hạ Đang chuyển mùa vội vã bến thời gian Tựa lòng em mãi thương nhớ ngập tràn Bao khoảnh khắc mơ màng ngày gặp gỡ Để cùng anh chiều thu nhiều nhung nhớ Bước bên đời không lỡ chuyến đò xưa. Mùa thu bình yên Thơ Phú Sĩ Ta thả hồn theo cơn gió hiu hiu. Bỗng nghe lòng sao bình yên đến lạ Cuộc sống số nơi phù hoa đô hội Chút heo may cuốn trôi hết muộn phiền Ta tìm mình trong một sáng bình yên Cơn mưa nhẹ ru miền xa thương nhớ Gió chớm lạnh xua đi ngày hoang vỡ Thuở xa rồi duyên nợ vẫn chờ nhau Ta mãi nhìn cánh chim dạo xa xôi Cà phê đắng màn sương còn bốc khói Kỷ niệm xưa dĩ vãng còn nhắn gởi Lá vẫy chào vọng gợi tiếng yêu thương Ta nghĩ đời với bao nỗi vấn vương Hoài niệm mãi một thời hương dĩ vãng Ta chẳng nhớ hay muộn màng hối tiếc Hương ngọt ngào lưu luyến quyện hồn ta Ừ nhỉ… Mùa Thu rồi Lá vàng tóc em tôi Ngược dòng thơ năm ấy Lòng xao xuyến bồi hồi Mùa Thu qua hồn tôi Như tình qua ngõ tối Hơi thở nghe vồi vội sầu dâng tím làn môi Toà lâu đài xa xôi Chưa hẳn là đã mất Bao đắng cay chớp giật Có thể bật thành người Trái tim anh còn lửa Và giông bão cuộc đời Trong tay em còn sóng Lùa dần về biển khơi… Mùa Thu ơi…chơi vơi … Mùa thu mang theo trong mình chút lãng mạn. Nhưng những bài thơ tình cuối mùa thu cũng không kém phần đau thương. Bởi mùa thu đẹp là thế nhưng rồi cũng sẽ phải chia tay. Hay mối tình dù ngày đầu gặp gỡ nhưng cũng sẽ đến lúc chia xa. Đó là lý do tại sao những bài thơ tình cuối mùa thu lại mang nỗi niềm hoài cổ như vậy. Em không nghe mùa thu Dưới trăng mờ thổn thức? Em không nghe rạo rực Hình ảnh kẻ chinh phu Trong lòng người cô phụ? Em không nghe rừng thu Lá thu kêu xào xạc Con nai vàng ngơ ngác Đạp trên lá vàng khô? Thơ Trái tim mùa thu Bởi quả tim chia hai phần phải, trái Em ở đâu mà tim nhói đau hoài Trước mùa thu đành lựa lời nói dối Những buổi chờ giọt gõ suốt trên vai Nên tim vốn chứa trăm nghìn kiểu đập Người thoáng qua tim loạn nhịp mưa rơi Dáng khuất nẻo tim gầy như áp thấp Đến thu nào tim sẽ một lần ngơi? Thơ Nguyễn Hữu Nghị Thu đã về đón những đợt mưa ngâu Ở phương xa em nào đâu có biết Anh giờ đây… đang nhớ em da diết Thử hỏi rằng em có biết không em ? Thu đến rồi, sao lòng thấy buồn thêm Vì tình mình chẳng êm đềm xuôi mái Anh một nơi… em tận miền xa ngái Bao tháng ngày cứ mãi mãi cách xa . Ơn cao xanh cám cảnh chuyện đôi ta Nhủ lòng thương làm mưa sa bão táp Tạo cho anh có thời gian phúc đáp Bài thơ tình ấm áp gửi trao em . Em yêu ơi ! Hãy cứ gắng chờ xem Thần thiên sứ sẽ đem tình yêu đến Đưa thuyền lạc, đã bao ngày vào bến Dắt ông Ngâu… sáp đến với bà Ngâu . Tình đôi mình cũng có khác gì đâu Cả năm trời may gặp nhau một bận Hãy cứ vui … em ơi ! đừng ân hận Vì tình mình lận đận bởi yêu xa … Thơ Phú Sĩ Ta cứ ngỡ em mang nỗi nhớ Gửi vào thu mong đợi thiết tha Trách sao cơn gió điệu đà Để lòng man mác vọng xa chờ người Thu đã tới sao người xa vắng Bến sông buồn tĩnh lặng chiều rơi Vẳng đưa câu hát buông lời Thuyền ai xa khuất chơi vơi xuôi dòng Ta cứ ngỡ thu về dệt mộng Nắng nhuộm vàng xua mảnh tình đông Nghiêng nghiêng mây dệt áo hồng Tình nồng duyên thắm tơ lòng trao nhau Nào ai biết người bao cách trở Mấy mùa thương dang dở tình tôi Giờ hoa đã nở bên đồi Duyên nồng chưa bén đã trôi phương nào Thu có giấu em vào trong đó Để thẩn thờ anh bỏ vào tim Đêm đêm trong mộng anh tìm Dáng nàng thu cũ nỗi niềm anh mơ. Em có nhớ màu thu yêu lần cuối Đượm màu buồn hờn tủi ánh hoàng hôn Bước bên nhau mà lạc lỏng trong hồn Bởi ngày mai chỉ còn hai lối rẽ Em có nhớ từng lá vàng rơi nhẹ Thoáng nao lòng em khẽ nép bên anh Biết sau này đường về lắm mong manh Có ai để tựa nương ngày sương lạnh Thu từ ấy trong anh buồn xa vắng Chút hanh vàng khoảng lặng hững hờ buông Ngày em xa mùa thu cũng chẳng còn Thương em lắm màu son phai nhạt mãi Em có nhớ nơi này khi nắng trải Sưởi ấm lòng qua tê tái chiều đông Cà phê sầu quán cũ nép bên sông Anh thẩn thờ nghe điệu đàn lạc giọng Thu ước mộng anh mơ ngày trở lại Đón em về bến đợi chẳng còn xa Ta bên nhau nhặt lá rụng mùa qua Ghép hương yêu tình ca ngày ước hẹn. Một mùa thu tóc rối Còn hoài trên môi em Khi anh đến cạnh bên Nâng cằm rồi chạm khẽ Một mùa thu thật nhẹ Chim lượn cánh bên hồ Hoàng hôn chẳng buồn nhô Chiều nghiêng nghiêng tĩnh lặng Một mùa thu nhạt nắng Lá đổ ngập con đường Nhuộm khoảng trời yêu thương Bằng màu vàng tinh khiết Một mùa thu mải miết Đuổi theo một mùa thu Anh đi xa biền biệt Giăng mắt thu mịt mù Hồn thu nay ở lại Trên năm nhánh tay thon Đưa tình vào dĩ vãng Thu chết trong mỏi mòn Tác giả Xuân Quỳnh Cuối trời mây trắng bay Lá vàng thưa thớt quá Phải chăng lá về rừng Mùa thu đi cùng lá Mùa thu ra biển cả Theo dòng nước mênh mang Mùa thu vào hoa cúc Chỉ còn anh và em Chỉ còn anh và em Là của mùa thu cũ Chợt làn gió heo may Thổi về xao động cả Lối đi quen bỗng lạ Cỏ lật theo chiều mây Đêm về sương ướt má Hơi lạnh qua bàn tay Tình ta như hàng cây Đã qua mùa gió bão Tình ta như dòng sông Đã yên ngày thác lũ Thời gian như là gió Mùa đi cùng tháng năm Tuổi theo mùa đi mãi Chỉ còn anh và em Chỉ còn anh và em Cùng tình yêu ở lại… – Kìa bao người yêu mới Đi qua cùng heo may Nắng ngã vàng mong nhớ Ai chờ ai mùa thu Bên thềm hoa nở biếc Áo chiều xa sương mù Một lời sao chẳng ngỏ Ngày muộn rồi qua mau Mưa giăng mờ dốc phố Trên môi ai giọt sầu Khúc quanh nào khuất nẻo Sông nước trôi niềm đau Nhịp cầu suông bến vắng êm lạnh gió ngang đầu ã bao mùa lá rụng Trong tim người lãng du Sao mùa xuân đến chậm Cho buồn lá rừng thu Tác giả Huỳnh Minh Nhật Phố đứng rầu rầu khóc chiều sang Hoàng hôn lớp lớp phủ lá vàng Tôi về phố cũ thưa thưa vắng Xơ xác bên lề vạt nắng hoang Tôi vẫn về đây mỗi ngày ngày Tháng tháng trả về những hôm nay Thời gian xuôi ngược mênh mông quá Năm tháng ưu tư nỗi một ngày Tôi về, thu đến, phố đơn côi Nỗi niềm đơn chiếc xác lá rơi Thăm thẳm chân mây sầu lặng lẽ Hoàng hôn nắng đổ rợp rợp trời Tôi đứng đợi gì? Nhớ nhớ ai? Chiều nghiêng nghiêng bước bóng chạy dài Ửng vầng mây tím buồn vô cớ! Nghe mùa thu về rơi trên vai… Khói thuốc rơi đầy dáng chiều mơ! Nửa nhớ nửa quên, gót hững hờ Góc phố tôi qua chầm chậm lại Như ngắm anh chàng đứng làm thơ. Ôi thu đợi chờ, thu ước ao “Người ấy về đây khép áo chào” Duyên dáng làm sao, mùa thu nhỉ? Mới nghĩ thôi mà tim xôn xao! Những bài thơ tình buồn mùa thu đặc sắc nhất luôn khiến trái tim bạn đọc rung động mạnh mẽ. Mùa thu với thời tiết se lạnh sẽ gợi cho bạn biết bao hoài niệm về quá khứ đã qua. Hãy cùng nhau theo dõi ngay bây giờ nhé! Nói thế nào cũng khiến trái tim đau Thôi cứ thế chia tay nhau lặng lẽ Kỷ niệm xưa hãy quên đi người nhé Yêu thương nào rồi cũng sẽ nguôi ngoai Tình đôi mình chẳng thể có ngày mai Mong gì nữa chuyện tương lai hạnh phúc Nói thế nào cũng không sao thuyết phục Tranh luận rồi lại ấm ức được thua Cắt nghĩa thế nào cũng nhận lấy xót chua Tổn thương nhau liệu có vừa tâm ý Trót vấn vương đừng làm nhau khó nghĩ Nhận được gì hay cũng chỉ đắng cay? Chẳng còn gì thôi cứ thế chia tay Thứ hạnh phúc đi vay thì nên trả Kể từ đây mình thành người xa lạ Bước ngược đường nên hóa những người dưng! Anh quay về với góc nhỏ nơi tim Bới kỷ niệm đi tìm hình bóng ấy Trong ký ức còn đâu anh được thấy Ánh mắt ai ướt vậy tím hoàng hôn Hàng mi cong hứng giọt lệ tủi hờn Chưa một lần nắm tay em thật chặt Đôi vai gầy dưới chiều mưa cong vắt Giờ chia tay…ai quặn thắt con tim Anh quay về căn gác nhỏ ngủ im Con đường vắng hàng cây buồn rủ lá Có lẽ nào tình chúng mình vội vã Để bây giờ đôi ngả đã chia ly Bước lên xe em không nói câu gì Anh lặng lẽ nhìn xe đi lần cuối Màn đêm buông như là đang xua đuổi Sợi nắng chiều về tận phía chân mây Hôm nay là ngày giỗ cuộc tình mình Anh về thăm nấm mồ chôn kỷ niệm Con đường yêu vẫn ngập tràn hoa tím Chợt bâng khuâng khơi dậy chuyện của lòng… Ở nơi ấy em hạnh phúc lắm không Có còn nhớ ngày này chiều năm cũ Mình hẹn hò dưới hàng cây lá đổ Nói muôn đời yêu mãi có nhau thôi… Định mệnh không cho hai đứa thành đôi Mình chia tay một chiều mưa tầm tã Rồi em đi về phương trời xứ lạ Anh héo sầu như chiếc lá cô đơn… Em ra đi mang nửa mảnh tâm hồn Anh ở lại một nửa hồn tan vỡ Trách Cao Xanh không cho mình duyên nợ Lụy trần ai gieo cảnh thế nhân sầu… Từ độ em đi nắng cũng buồn Mi tình luôn ướt nhạt nhòa sương Có khi một mình cười đau khổ Người tưởng kẻ điên ở bên đường… Bàn tay năm ngón mộng còn đan Chợt thấy lẻ loi đến ngỡ ngàng Hồn không vẽ nổi hình dung cũ Nên nhớ trong tim đã dần tàn… Con đường kỷ niệm vẫn quanh co Nay cứ nằm im muốn đợi chờ Chẳng biết người đi mùa thu ấy Sẽ trở về không…hay hững hờ… Trước ngõ hàng cây tím bông rồi Người còn cách biệt mãi xa xôi Phải thêm bao nhiêu tình xuân lại Thì tim mới nở đóa hoa cười… Bàn chân muốn bước ngập ngừng buông Để xóa ưu tư mộng vô thường Nhưng mỗi đêm về nghe mưa khóc Còn hoài da diết nặng tâm hồn… Đông về lành lạnh gió heo may Chở nỗi niềm thương đến nơi này Kìa ai khoác cả mùa nhung nhớ Qua cánh đồng yêu dáng hao gầy… Có một kẻ điên đứng làm thơ Nhặt lá vàng rơi lúc chuyển mùa Xếp lên hàng chữ ngàn năm đợi Cố nhân nẻo ấy đẹp lòng chưa? Em cứ tưởng tình mình là muôn thuở Nào hay đâu duyên nợ lỡ giữa đường Kỷ niệm này vẫn luôn mãi vấn vương Giờ thầm trách đời vô thường bão nỗi. Đường vào yêu muôn đời không có tội “Lá rớt nhiều…chẳng phải lỗi mùa Thu” Nhìn khói sương giăng phũ kín mịt mù Thầm lặng bước…khóc ru tình đã chết. Mộng trăm năm ôm vết đau thấm mệt Tình yêu buồn đoạn kết cũng về không. Đứng bên anh…em bỗng thấy nát lòng Buồn man mác đếm đong từng giọt lệ. Khi còn thương đường về đâu nghĩ thế? Đang ngọt ngào không dễ nói lời quên Nhưng nay như bèo bỏ bến bồng bềnh Theo con nước lênh đênh không trở lại. Rồi mai đây tháng ngày dài khắc khoải Lỡ chữ tình…đành phải khóc sầu duyên Em vẫn biết chúng mình không duyên nợ Đêm trăng tàn dang dỡ cuộc tình đau Mộng ngày xưa như nước chảy qua cầu Cơn Sóng giữ vùi cát sâu đáy biển Lòng đau nhói lệ rơi chiều đưa tiễn Kỉ niệm buồn từng chuyện cũ trôi qua Dẫu trong tim hình bóng ấy chưa nhòa Gạt nước mắt tháng ngày qua cay đắng Anh nào biết ân tình em sâu nặng Bởi em buồn chỉ thinh lặng mà thôi Tự dối lòng trái tim hóa mồ côi Rồi gục ngã giữa đôi dòng lệ đổ Em lê bước chân buồn về cuối phố Cành hoa vàng mấy độ đã tàn bông Con đường xưa bia đá phủ rêu phong Mưa rơi rớt nghe lòng đau tan vỡ Thầm an ủi thôi từ đây đừng nhớ Gửi u buồn hoang hoải với vần thơ Bước qua nhau trên lối nhỏ tình cờ Đành thinh lặng giấu giọt sầu li biệt Trái tim em dẫu chẳng thể thay lòng Nhưng sâu thẳm không nhớ mong người nữa Lời yêu thương từng cùng nhau hẹn hứa Rồi một ngày hai đứa sẽ lãng quên Đến một ngày khi nhắc lại cái tên Chẳng còn thấy thân quen như dạo trước Cuộc sống chẳng vô cùng…ừ em biết Nên lặng thầm chôn hết kỷ niệm xưa ! Chuyện tình buồn giờ người đã quên chưa Dòng ký ức có dư thừa… loang lổ? Bóng hình em từ khi nào hoen ố Từ khi nào người thôi nhớ thôi mong ? Em chẳng cần thứ hạnh phúc đếm đong Chẳng tiếc nuối khi không là gì cả Trái tim yêu đã trở nên lạnh giá Thì mong gì những quả ngọt hoa thơm Có thể rồi em sống với cô đơn Thà như thế vẫn hơn tình lạc lối Khi yêu thương đã chuyển chiều xoay đổi Ngóng trông gì những chắp nối dối gia Mình giờ là hai đường thẳng song song Chữ tình ái đi đường vòng nên mệt Người im lặng để trả lời hồi kết Chuyện chúng ta sao giống hệt trò đùa. Ván bài này đến phút cuối em thua Song cửa mở gió chợt lùa vai lạnh Sắc đã rũ em làm sao dám sánh Chấp nhận thôi kiếp cô quạnh tủi hờn. Đêm lại về đối diện với cô đơn Kỷ niệm đẹp lại chập chờn vây kín Giờ xa cách sao lòng nhiều bịn rịn Muốn oán hờn nhưng câm nín chôn sâu Em quay về đường cũ để làm chi Khi chữ nợ chẳng còn gì đâu nữa Thì thôi em như chưa lần vai tựa Giữ lời yêu câu hứa chỉ nát lòng. Tình cạn rồi chớ hi vọng chờ mong Hãy thầm thả theo dòng đời trôi nổi Chỉ tiếc thương một thời anh lặn lội Kiếm tìm em sớm tối bước chung về. Mình lạc loài giữa dâu bể nhiêu khê Ôm bóng tối bốn bề đêm trống vắng Chớ nói chi chuyện thề non biển hẹn Rồi ước mơ như Trăng khuyết lại đầy. Em hãy nhìn gió đẩy xuống chân mây Vờn nhau đuổi tháng ngày bay xa mãi Anh lặng bước thở dài không quay lại Gánh đau thương tê tái ngẫn ngơ sầu Chia tay anh! một chiều nơi cuối phố Lòng xót xa nước mắt đổ thành dòng Hết một thời hi vọng đứng chờ mong Tình tan vỡ thấy lòng mình chua xót. Thuở quen nhau em vẫn còn dại dột Chuyện gối chăn cũng lỡ trót trao rồi Chẳng trọn tình lòng bão nỗi chơi vơi Đêm thiếu ngủ bồi hồi đâu tròn giấc. Anh cùng em…tình mất còn gang tấc Dù quên nhau nhưng thật sự nhớ hoài Kỷ niệm này mãi mãi khó nguôi ngoai Nhưng thể xác thiệt thòi em cam chịu. Trên thế gian…còn lắm điều chưa hiểu Nên đớn đau chẳng thiếu ở chúng mình Trách cuộc đời! Khóc duyên nợ ba sinh Khi đêm xuống nhớ người tình day dứt. Giữa chiêm bao làm nức lòng tiềm thức Nhưng xót đau bởi tình thực không còn. Em nhớ quá….vòng tay người ấm áp Choàng ôm em tha thiết từ phía sau Hơi thở anh nồng ấm thật ngọt ngào Lời yêu thương khẽ thầm thì da diết Dẫu không chắc… tình anh là bất diệt Nhưng tim em vẫn trao trọn cho người Bởi em hiểu chỉ mỗi anh trên đời Đã nguyện dành riêng cho em tất cả Bờ môi anh nồng mơn man lơi lả Làm hồn em bỗng chốc hóa dại khờ Xa người rồi em chợt thấy bơ vơ Tim run rẩy theo từng cơn mong nhớ Bao mộng mơ… ngất ngây theo hơi thở Rồi ngẩn ngơ ước cùng anh sum vầy Vui bên nhau trọn hạnh phúc đong đầy Người yêu hỡi hãy nhanh về anh nhé! Giữa phố đông… em thấy mình nhỏ bé Quá lẻ loi… lạc lõng dưới mưa buồn Về đi anh… kẻo dòng lệ em tuôn Được bên anh… đối với em…đã đủ.! Trên đây là những bài thơ tình cuối mùa thu hay nhất mà chúng tôi muốn giới thiệu với bạn. Trong đó chứa đầy những xót xa, những hoài niệm. Nhất là thời điểm khi đông dần sang, nó càng thêm rõ. Chính bởi vậy mùa thu luôn nghẹn ngào. Và những bài thơ tình cuối mùa thu cũng vậy. Hãy cùng đọc và cảm nhận bạn nhé!
cuối mùa thu ấy em xa nơi này